Mặc Thanh Tùng ngậm một cọng cỏ đuôi chó, cùng Hứa Thịnh đi về phía nơi ở tạm của nhóm người chùa Định Nguyên.
Lý do là từ lâu Mặc Thanh Tùng đã muốn hỏi xem tu sĩ Phật môn có dùng kiếm hay không.
Thật trùng hợp, y lại gặp Linh Trạch cùng hướng đến một nơi.
Nhìn thấy đối phương mặt đỏ bừng chạy vội về phía này, Mặc Thanh Tùng học theo cách gọi của bà lão dưới chân núi, trêu chọc: “Tiểu tướng công, có ai đuổi theo ngươi à?”
Hứa Thịnh: “…”
Nghe vậy, Linh Trạch dừng lại, dường như cảm thấy mình như thế này thực sự không ổn, liền thi triển một phép “Tịnh Trần”.
Hắn nghiêm túc ôm quyền nói với Mặc Thanh Tùng: “Tại hạ là Linh Trạch.” Nghĩ một chút lại bổ sung: “Ta không phải tiểu tướng công gì đâu.”
“Ha ha.” Mặc Thanh Tùng cảm thấy đại đệ tử của Trọng Tiên Cốc này thực sự là một người thú vị.
Trong lòng nghĩ vậy, trên mặt cũng không tự giác biểu lộ ra, giống như dỗ trẻ con: “Được được, không phải tiểu tướng công, là tiểu công tử.” Tiếp đó cũng ôm quyền tự giới thiệu: “Ta là Mặc Thanh Tùng.”
Linh Trạch: “Mặc sư huynh, Hứa sư huynh.”
Hứa Thịnh nhìn hắn khẽ gật đầu.
“Ồ…” Mặc Thanh Tùng khó hiểu hỏi: “Sư huynh, hai người quen nhau sao?”
“Từng gặp vài lần ở đại hội Vấn Đạo.”
“Mặc sư huynh không đi đại hội Vấn Đạo sao?” Linh Trạch hỏi.
“Lúc đó đang bế quan cùng sư phụ, sau đó không cẩn thận ngủ quên, nên lỡ mất.”
“Vậy à.” Linh Trạch lộ vẻ tiếc nuối, nhưng ngay sau đó lại chuyển sang ngưỡng mộ, sao lúc đó mình không nghĩ đến tình huống này nhỉ?
Nếu như… Ôi, cũng không đến nỗi bị ngược thảm như vậy, còn bị sư tôn ra lệnh trước khi kết anh thì không được trò chuyện với các sư đệ.
Mặc Thanh Tùng cười nói: “Sau này có cơ hội, Linh Trạch sư đệ kể cho ta nghe chuyện thú vị ở đại hội được không?”
Linh Trạch sảng khoái đáp: “Đương nhiên là được.”
“Đúng rồi, Linh Trạch sư đệ định đi đâu vậy? Vừa rồi nhìn ngươi có vẻ rất vội.” Mặc Thanh Tùng hỏi.
Nhắc đến chuyện này, Linh Trạch vội xua tay: “Không vội không vội, thực ra không vội đâu.”
Mặc Thanh Tùng: “Vậy vừa nãy ngươi làm sao?”
Linh Trạch ngượng ngùng kể lại chuyện vừa rồi.
“Phụt.” Mặc Thanh Tùng liên tục nói: “Xin lỗi nhé, không nhịn được.”
Mặt Linh Trạch lại càng đỏ hơn, sớm biết vậy đã không nói rồi.
Mặc Thanh Tùng bước đến gần Linh Trạch, đứng sóng vai, vai đột nhiên chạm vào vai Linh Trạch: “Không phải cơ hội đến rồi sao?”
“?”
Mặc Thanh Tùng giải thích: “Không phải ngươi định đến Phù Tang sao? Chúng ta có thể cùng đi mà! Rồi bây giờ ba người chúng ta cùng đi hỏi Phật tử của chùa Định Nguyên, xem hắn có muốn đi cùng chúng ta không.”
Là ý này sao? Sao cảm giác kỳ kỳ thế nào ấy.
Dù sao thì cũng kệ, vốn dĩ còn lo lắng nếu đi cùng Thiên Xuân sư huynh sẽ sẽ có chút gượng gạo, Thiên Xuân sư huynh mạnh như vậy, hơn nữa trông cứ nghiêm túc thế nào ấy. Bây giờ thì tốt rồi, có Mặc sư huynh và Hứa sư huynh cùng đi, vấn đề lớn nhất đã được giải quyết.
Hai người vừa nói vừa hợp ý, lập tức thân thiết như huynh đệ, họ cùng nhau đi đến chỗ ở của Thiên Xuân.
Trước khi đi, Mặc Thanh Tùng còn không quên quay đầu lại: “Sư huynh, theo kịp nhé.”
Khi ba người đến nơi, Thiên Xuân đang nói chuyện với mọi người trong chùa, bảo họ tự về chùa trước.
Đợi đến khi người cuối cùng rời khỏi sân, Thiên Xuân bước đến chỗ ba người.
Đôi mắt trong veo lấp lánh ánh vàng nhạt, như thể có thể nhìn thấu lòng người, khiến người ta bất giác cảm thấy rùng mình.
Tính ra, đây là lần đầu tiên Mặc Thanh Tùng đối mặt gần gũi với vị Phật tử của chùa Định Nguyên này, quả thật hắn có một dung mạo xuất sắc, kiểu gương mặt nhìn một lần là không quên được.
Còn cả đóa sen vàng giữa trán nữa, đúng là quá phạm quy rồi! Sao ta lại chẳng có lấy một dấu chu sa nào nhỉ?
Khí chất cũng xuất trần, trong sự lạnh lùng xa cách lại mang theo lòng từ bi của Phật, may mà hắn tu Phật, nếu không, chỉ với gương mặt này và khí chất quanh người, không biết sẽ khiến biết bao nữ tử ái mộ sư huynh phải xiêu lòng.
Không đúng, sư huynh tu Vô Tình Đạo, vậy thì chắc sẽ là... khiến biết bao người ái mộ Linh Trạch đau lòng.
Bị đôi mắt trong sáng ấy nhìn chằm chằm quả thực không thoải mái lắm, huống chi là bọn họ chủ động đến tìm người ta. Nghĩ vậy, Mặc Thanh Tùng liền mở miệng trước khi Thiên Xuân kịp hỏi: “Đạo hữu, ta có một thắc mắc, tu sĩ Phật môn các ngươi có dùng kiếm không?”
Hứa Thịnh: “…”
Linh Trạch: “…” Chúng ta đến đây là vì chuyện này sao?
Trong mắt Thiên Xuân thoáng qua một tia bất thường, nhưng vẫn nghiêm túc đáp: “Thông thường thì không.”
“Ồ.” Mặc Thanh Tùng ỉu xìu lên tiếng.
Linh Trạch khẽ dùng cùi chỏ đẩy Mặc Thanh Tùng, nhắc nhở y đừng quên chuyện chính.
Mặc Thanh Tùng uể oải nói: “Đạo hữu, ba người sư huynh đệ chúng ta định đến Phù Tang, đi cùng không?”
Xong rồi, Linh Trạch không khỏi nghĩ, Mặc sư huynh thật quá không đáng tin!
“Được.” Thiên Xuân trả lời.
A a a? Mặc sư huynh tuyệt thật!
Bốn người cùng nhau tiến về phía lối vào sơn cốc.