Chương 2

Mặc Thanh Tùng vội bước nhanh, lách qua đám đông qua lại, đến bên cạnh Hứa Thịnh, đưa viên kẹo đường trên tay phải ra trước mặt hắn: “Sư huynh, cho huynh.”

Hứa Thịnh liếc mắt nhìn y một cái, không nói gì, nhận lấy đồ.

Hai người cứ thế chậm rãi bước đi, dạo chơi. Đến khi chuẩn bị về quán trọ, tay Hứa Thịnh đã đầy ắp, cầm đủ loại hộp bánh điểm tâm, linh thạch kỳ lạ, linh thảo quý giá.

Mặc Thanh Tùng vẫn còn ở đó, nhìn những món đồ mới lạ trên sạp hàng mà ngứa ngáy muốn thử.

Trở lại quán trọ, sau khi ném bánh ngọt và bánh quy cho đám sư đệ sư muội tự chia nhau, Mặc Thanh Tùng liền đến phòng Hứa Thịnh.

Trăng sáng treo cao, bóng người song hành.

Hai bóng dáng nhanh chóng lướt qua trấn, thần thức nhanh nhẹn quét qua từng tấc đất.

Bận rộn nửa đêm, cuối cùng cũng kiểm tra xong cả trấn.

“Sư huynh, nó chạy mất rồi.”

Hứa Thịnh trầm ngâm một lát, liếc mắt sang bên cạnh: “Thanh Tùng, giúp ta.”

Mặc Thanh Tùng vội giơ tay cắt ngang thủ lệnh thi triển pháp thuật của Hứa Thịnh, giọng điệu hiếm khi cứng rắn: “Không được.”

Bí pháp của tông chủ Kiếm Pháp Tông, lấy thân làm vỏ, hồn hóa thành kiếm, trong phạm vi thần thức bao phủ, vạn đạo kiếm khí giáng xuống.

Phàm là bí thuật đều có cái giá của nó.

Môn thuật pháp này của Kiếm Pháp Tông nếu dùng trong phạm vi chịu đựng của bản thân, chỉ tiêu hao một phần linh lực của người thi triển, khiến linh lực tạm thời suy yếu. Chỉ cần có người đáng tin cậy bên cạnh hộ pháp, sau này dưỡng lại là được.

Nhưng hiện tại đã vượt quá phạm vi sử dụng của Hứa Thịnh, hắn định cưỡng chế mở rộng phạm vi thần thức. Có thể tưởng tượng được, điều này sẽ gây tổn hại lớn đến mức nào cho người thi thuật. Nếu không cẩn thận, thậm chí có thể khiến kinh mạch đứt đoạn, tu vi tan biến hoàn toàn.

“Ta có chừng mực.”

Mặc Thanh Tùng cứng rắn, Hứa Thịnh càng cứng rắn hơn.

Từ nhỏ hắn đã được nuôi dưỡng để trở thành tông chủ đời sau, thấm nhuần từ lâu, Hứa Thịnh chỉ cần đứng đó thôi, khí thế quanh người đã mang theo một luồng sắc bén.

Hứa Thịnh vừa là tông chủ đời sau của Kiếm Pháp Tông, đồng thời cũng trở thành niềm tin của vô số đệ tử trong tông.

Danh phận này đại diện cho trách nhiệm quá nặng nề, vì thế hắn càng phải biết cân nhắc lợi hại, phải có uy tín tuyệt đối, việc đã quyết không cho phép nghi ngờ.

“Thanh Tùng.” Hứa Thịnh lại gọi một tiếng, ý nhắc nhở y không cần nói thêm nữa.

Dù ngàn vạn lần không muốn sư huynh mạo hiểm, nhưng giờ phút này Mặc Thanh Tùng cũng chỉ có thể tập trung tinh thần, ở bên cạn chú ý tình hình, tùy thời giảm thiểu rủi ro xuống mức thấp nhất.

Theo thời gian trôi qua, sắc mặt Hứa Thịnh càng thêm trắng bệch, trán không ngừng túa mồ hôi lạnh dày đặc, cơ thể run rẩy không ngừng, rõ ràng là đang cố chống đỡ.

Phụt!

Một ngụm máu đỏ tươi phun ra, cuối cùng Hứa Thịnh không chịu nổi nữa, ngã sang một bên.

Mặc Thanh Tùng vội vàng đỡ lấy.

Tay chạm vào một mảnh ẩm ướt, áo sau lưng Hứa Thịnh đã sớm bị mồ hôi thấm đẫm, làn da lộ ra ngoài cũng lấp lánh tầng tầng hơi nước, cả người giống như vừa được vớt lên từ dưới nước.

Đặt người lên giường, Mặc Thanh Tùng bắt đầu không ngừng truyền linh lực vào Hứa Thịnh.

Thấy sắc mặt hắn dần dần khôi phục một chút hồng hào, môi cũng từ từ có chút huyết sắc, y mới chậm rãi thu linh lực lại.

Từ đầu đến cuối Hứa Thịnh không có biểu cảm gì, sau khi hồi phục chút sức lực hắn ngồi dậy.

“Tìm được rồi, bị thương nặng, chưa chết.” Nói rồi, sắc mặt Hứa Thịnh trở nên nghiêm trọng, nhíu mày bổ sung: “Ma vật chạy về hướng Đông, dường như là hướng đến Trung Vực.”

Nghe vậy, Mặc Thanh Tùng không khỏi nghi hoặc: “Trốn đến Trung Vực sao?”

Không dây dưa vấn đề này nhiều, Mặc Thanh Tùng nghiêm túc hỏi: “Huynh không thể sử dụng linh lực được nữa.”

Vừa nãy khi truyền linh lực, y đã phát hiện ra điều bất thường.

Linh lực truyền vào vô cùng trơn tru, đối với tu sĩ bình thường, khi linh lực không thuộc về mình tiến vào nội hải đan điền, cơ thể ít nhiều sẽ có phản ứng bài xích và khó chịu.

Người tu đạo tuyệt đối không dễ dàng tiếp nhận linh lực của người khác. Một là vì con đường tu luyện của bản thân không dễ dàng, hai là để tránh phơi bày điểm yếu trước người khác.

Vì vậy, người có thể tiếp nhận linh lực một cách thuận lợi như thế chỉ có hai khả năng, hoặc là phàm nhân, hoặc là kẻ đã mất hết linh lực, trở thành phàm nhân.

Nhưng nếu phàm nhân tiếp nhận lượng linh lực lớn như vậy, chỉ có một con đường duy nhất là bạo thể mà chết.

“Linh lực chỉ tạm thời bị phong bế thôi.” Hứa Thịnh nói với giọng điệu nhẹ nhàng, như thể người mất đi tu vi lúc này không phải là chính mình.

“…” Mặc Thanh Tùng không nói nên lời trước thái độ thờ ơ của sư huynh. May sao, so với những kết quả khác, tình trạng hiện giờ đã là vạn hạnh trong bất hạnh rồi.

Sau khi dặn dò thêm rằng có việc thì truyền âm, giờ không có linh lực thì đừng cố quá sức, Mặc Thanh Tùng mới rời đi.

Phải để người bệnh nghỉ ngơi cho tốt.

Trước khi đi, y còn không yên tâm mà liếc nhìn thêm mấy lần.