Chương 13

Thực ra Hứa Thịnh nói còn nhẹ nhàng, ngay cả Linh Thể trời sinh của Mặc Thanh Tùng cũng không phát hiện ra điều bất thường, thì người đặt cấm chế tuyệt đối không phải đối thủ mà họ hiện tại có thể đối phó, có lẽ ngang tầm với bốn vị tông chủ.

“Trước mắt chỉ có thể đi từng bước xem sao.” Mặc Thanh Tùng có linh cảm, chỉ cần gặp được quận chúa, mọi bí ẩn sẽ lộ ra, chân tướng tự nhiên sẽ rõ ràng. Mà ngày đó chắc không còn xa nữa.

Mấy ngày liên tiếp trôi qua, hôm nay ngọc bội của Mặc Thanh Tùng đột nhiên nóng lên, bất ngờ làm y giật mình.

Hứa Thịnh nhận ra sự thay đổi nhỏ của Mặc Thanh Tùng, nhìn anh ta hỏi: “Sao vậy?”

“Linh Trạch và Thiên Xuân đang ở gần đây.”

Hai người nhìn nhau, không hẹn mà cùng bước ra khỏi phòng.

Ra đến hành lang, quả nhiên, một thị nữ đang dẫn hai nam tử đi về phía sân. Trong hai người đó còn có một vị hòa thượng cạo đầu.

Bốn ánh mắt chạm nhau, từ xa Linh Trạch đã vẫy tay với Mặc Thanh Tùng và Hứa Thịnh.

Sau khi gặp hai người, Mặc Thanh Tùng mới phát hiện nửa chiếc ngọc bội còn lại hóa ra đang đeo ở thắt lưng của Thiên Xuân. Hơn nữa, khi đối phương tiến gần, nửa ngọc bội trên người y càng lúc càng nóng rực. Giống như đang chào đón nửa còn lại đã thất lạc, mong chờ hợp lại thành một, trở nên trọn vẹn.

Đến khi đi tới chỗ Mặc Thanh Tùng và Hứa Thịnh, Thiên Xuân đột nhiên lên tiếng, chỉ vào căn phòng trống ngay cạnh phòng hai người, nói với thị nữ: “Căn phòng này có ai ở không? Nếu tiện, hai người chúng tôi có thể ở đây được không?”

Thị nữ nhìn bốn người một lượt, hơi kỳ lạ nói: “Có… có thể.”

Sau khi đưa hai người vào, thị nữ dặn dò không được rời khỏi Đông Sương, mỗi ngày sáng, trưa và tối sẽ có người mang đồ ăn đến, rồi rời đi.

Thấy người đã đi xa, Mặc Thanh Tùng và Hứa Thịnh bước vào căn phòng mà hai người kia vừa đến.

Vừa bước vào, Linh Trạch lập tức gọi: “Mặc sư huynh, Hứa sư huynh.”

Sau khi ngồi xuống, Mặc Thanh Tùng chụm ngón trỏ và ngón giữa, vuốt nhẹ qua ngọc bội, thi triển chú thuật giải trừ tình trạng nóng rực của ngọc bội.

Xong xuôi, Mặc Thanh Tùng hỏi: “Các ngươi ở Linh Sơn có phát hiện gì không?”

Thiên Xuân đáp: “Khi chúng ta mới lên Linh Sơn, quả thật như lời ông lão nói, đập vào mắt là từng mảng sương trắng.

Nhưng nó không phải là độc, vì sương đó là do Nê Hồn Tán tụ lại quá nhiều mà thành. Khu vực đó mọc toàn cây Mê Hồn, những cây này qua năm tháng tỏa ra khí tức, lâu dần tạo thành từng mảng sương mù.

Bọn ta mất vài ngày để xua tan sương mù trên núi, dùng linh hỏa đốt cháy đám cây mê hồn xung quanh, sau đó tiến vào một vùng sương mù mới.

Khác với lần trước, sương mù lần này không gây hại, ngược lại còn ẩn chứa sức mạnh của Phật gia khắp nơi.”

Nghe đến đây, Mặc Thanh Tùng và Hứa Thịnh đều giật mình.

Một lúc sau, Mặc Thanh Tùng mở miệng suy đoán: “Là sức mạnh của Phật Tích Mộc?”

Cảm giác thật hoang đường, Phật Tích Mộc đã ngã xuống gần vạn năm rồi, đây chính là sức mạnh của Thần Phật sao? Lại có thể lưu lại vạn năm không tan.

Bốn tông đều biết Phật Tích Mộc biến mất ở Phù Tang, cộng thêm sức mạnh Phật còn lưu lại.

Xem ra nơi dừng chân của Phật Tích Mộc ở Phù Tang chính là Linh Sơn.

Thiên Xuân gật đầu, tiếp tục nói: “Bọn ta lần theo nguồn gốc sương mù, đến một sơn cốc, bước vào trong thì Phật quang tràn ngập, rõ ràng là một nơi có kết giới.

Tuy nhiên, Phật khí tỏa ra tứ phía, là dấu hiệu kết giới sắp tan biến.

Dựa vào Phật tâm, ta đã thi triển thuật Vọng Khí, phát hiện phía trên kết giới có một nguồn lực tà dị không ngừng dồn vào, làm nó suy yếu dần. Và nơi phát ra luồng lực lượng tà dị đó chính là phủ thành chủ."

Mặc Thanh Tùng thầm nghĩ, thì ra là vậy. Ngay khi nghe đến cây Mê Hồn, y đã hiểu rõ nguồn gốc của Mê Hồn Tán ở phủ thành chủ.

Cây Mê Hồn là ma thụ của Ma Giới, vậy mà lại xuất hiện ở Phù Tang. Mọi chuyện phức tạp hơn họ tưởng rất nhiều.

Ma thụ này xuất hiện từ bao giờ? Là ai mang nó ra từ Ma Giới?

Làm thế nào để mang ra dưới kết giới của Phật Tích Mộc? Tại sao không có chút tin tức nào lan ra ngoài?

Tất cả câu hỏi đều cần một đáp án rõ ràng, nhưng e rằng ngay cả bốn vị tông chủ hiện giờ cũng không thể đưa ra câu trả lời.

Giờ lại liên quan đến một kết giới khác do Phật Tích Mộc thiết lập, rốt cuộc là ai hao tâm tổn trí muốn phá bỏ kết giới của Phật Tích Mộc đến vậy?