“Dám hỏi cô nương, còn ai chưa đến sao?”
“Cái này không biết, là quản sự bảo chúng tôi phải đợi đủ người.”
“Cô nương có biết bao nhiêu người thì gọi là đủ không?”
“Cái này… quản sự không nói.” Tiểu Thúy nói xong còn cẩn thận nhớ lại lời dặn của quản sự, xác nhận không nhớ sai, gật mạnh đầu: “Ừ ừ, không nói thật.”
Mặc Thanh Tùng quan sát hành động của nàng suốt thời gian qua, xác nhận đối phương không nói dối, liền nở nụ cười: “Đa tạ cô nương.”
Tiểu Thúy ngẩng mắt, bắt gặp cảnh đẹp tuyệt mỹ này, mặt đỏ bừng, vội cúi đầu: “Công tử khách sáo rồi.” Nói xong đứng dậy thi lễ: “Lát nữa công tử ăn xong cứ để hộp thức ăn ngoài cửa, ta sẽ đến thu sau.”
Đợi người đi khỏi, Mặc Thanh Tùng mở hộp thức ăn, nâng một đĩa lên ngửi gần mũi.
Một mùi hương lạ nhàn nhạt xộc vào mũi.
Là Mê Hồn Tán.
Phủ thành chủ này quả nhiên có vấn đề lớn!
Đêm đó, đêm tối gió lớn, bốn bề vắng lặng.
Mặc Thanh Tùng theo dấu linh lực còn sót lại tìm đến nơi Hứa Thịnh ở.
Từ cửa sổ nhảy một phát, nhẹ nhàng đáp xuống trong phòng.
Hứa Thịnh ngồi trước bàn, nhấc ấm trà rót một chén đặt ở chỗ bên cạnh.
Mặc Thanh Tùng bước đến ngồi xuống, nâng chén trà uống cạn một hơi.
“Sư huynh, đồ ăn phủ thành chủ đưa cho người tuyển phò mã có trộn Mê Hồn Tán…”
Hứa Thịnh nghe xong nhíu mày nói: “Bên ta không phát hiện ra mê hồn tán gì cả, ban ngày muốn đến Đông Sương thì bị thị vệ chặn lại.
Cứ cách một khoảng thời gian, lại có người đến khuyên chúng ta đi tuyển phò mã.”
Rốt cuộc phủ thành chủ này muốn làm gì?
Hai người im lặng một lúc, mỗi người ôm suy nghĩ riêng, hồi lâu Mặc Thanh Tùng lên tiếng trước: “Sư huynh, hay là ngày mai huynh tìm cách đến Đông Sương, huynh giúp ta đánh lạc hướng, tối mai ta muốn đi điều tra nguồn gốc của Mê Hồn Tán.”
“Được.”
Sáng sớm, Hứa Thịnh nói với thị vệ rằng mình muốn tham gia tuyển phò mã, nhưng vì không quen thuộc nơi này, hy vọng có thể ở cùng đệ đệ mình để hai người chăm sóc lẫn nhau.
Thị vệ làm việc hiệu quả đến lạ, lập tức báo chuyện này lên quản sự. Đến giữa trưa, khi Tiểu Thúy mang cơm đến, Hứa Thịnh đã có mặt trong phòng của Mặc Thanh Tùng.
Cửa mở ra, thấy hai người trong phòng, Tiểu Thúy thoáng giật mình, sau đó chợt hiểu ra, thảo nào vừa rồi quản sự bảo nàng mang hai phần cơm.
Nàng bày từng món ăn lên bàn, khẽ cúi người, dặn dò để đồ ngoài cửa là được, rồi liếc nhìn về phía hai vị công tử tuấn tú.
Thấy Mặc Thanh Tùng ngẩng đầu cười với mình, Tiểu Thúy vội tránh ánh mắt, mặt đỏ bừng, lui ra ngoài.
Lý do nàng dặn kỹ là vì tối qua nàng chưa kịp đến thu dọn, vị công tử tuấn tú lịch sự này định giúp nàng mang hộp thức ăn về, kết quả suýt lạc đường trong phủ.
May mà lúc nàng đến đã gặp được y.
Lần này tuyệt đối không thể để công tử phải bận lòng nữa.
Nói ra cũng kỳ lạ, từ khu phòng ở đến nhà bếp cũng không xa, chỉ một quãng đường ngắn như vậy, sao vị công tử này lại có thể lạc đường được chứ?
Mặc Thanh Tùng đẩy bát cơm trắng có lượng Mê Hồn Tán nặng nhất đến trước mặt Hứa Thịnh: “Sư huynh, huynh xem đi.”
Đến tối, hai người lấy lệ xử lý đồ ăn được mang đến, đặt hộp thức ăn ra cửa, rồi Mặc Thanh Tùng nhân lúc trời dần tối, ẩn mình trên một cây cối rậm rạp.
Gần đến giờ Tuất, Tiểu Thúy bước vào sân, một lát sau, nàng nhấc hộp thức ăn trước cửa rồi đi ra ngoài, cùng lúc đó còn có những nha hoàn khác đến từ các phòng khác.
Do vị trí ở khá phía sau, đợi đến khi các thị nữ khác đi hết, Tiểu Thúy mới chậm rãi rời sân. Mặc Thanh Tùng bám theo sau cũng ra khỏi sân.
Nào ngờ, vừa ra khỏi sân, đi đến một khu núi giả kỳ lạ, người vừa nãy còn ở trước mắt giờ đã biến mất không dấu vết.
Thả thần thức ra dò xét cũng không tìm thấy chút khí tức nào.
Bất đắc dĩ, Mặc Thanh Tùng đành quay về phòng theo đường cũ.
Nghe thấy tiếng động, Hứa Thịnh nhìn về phía cửa. Mặc Thanh Tùng cúi gằm đầu, đối diện ánh mắt hắn, mím môi lắc đầu.
Đi đến ngồi xuống, kể lại toàn bộ sự việc vừa rồi cho Hứa Thịnh nghe, Mặc Thanh Tùng bổ sung suy đoán của mình: “Sư huynh, khu núi giả đó chắc chắn bị đặt cấm chế kết giới.”
Hứa Thịnh nghe xong lắc đầu: “Không chỉ núi giả, e rằng cả phủ thành chủ đều nằm trong cấm chế bao phủ.”
“Vừa rồi lúc thị vệ đến kiểm tra phòng, ta nhân cơ hội hỏi về chỗ ở của quận chúa, được trả lời là ở lầu các sát cạnh Tây Sương.
Nhưng Tây Sương ta đã dò xét qua, ngoài con đường dẫn ra ngoài phủ, ba mặt còn lại đều là giả sơn và nước chảy.
Hơn nữa, khi chúng ta đến đây, ngoài Đông Sương và Tây Sương đã biết, đừng nói đến chỗ ở của thành chủ hay quận chúa, ngay cả chỗ ở của thị vệ hay sai vặt cũng không thấy.”
Giờ Mặc Thanh Tùng mới chợt nhận ra, quả thật, suốt chặng đường này quá bất thường, bảo sao mấy ngày nay y luôn cảm thấy mình đã bỏ qua điều gì đó.
Hứa Thịnh tiếp tục: “Nếu thực sự là vậy, chỉ e kẻ đứng sau phủ thành chủ này có thực lực không thể xem thường.”