Nhận thấy ánh mắt Dạ Bắc Thừa vẫn còn dán chặt vào mình, trong lòng Lâm Sương Nhi căng thẳng, ngón tay siết chặt bọc đồ trong tay.
Nhìn Lâm Sương Nhi cúi đầu, quỳ trên đất run rẩy, Dạ Bắc Thừa không hiểu sao lửa giận lại bùng lên.
Bình thường chẳng thấy nàng ta ngoan ngoãn như vậy, giờ thì lại nghe lời đến thế!
"Ngươi muốn rời đi đến vậy sao?" Giọng y lạnh lẽo, sắc mặt càng thêm đáng sợ.
Lâm Sương Nhi ngẩn người ra vì câu hỏi của y.
Nàng nào có nói muốn rời đi, rõ ràng là y bảo nàng cút, nói không muốn nhìn thấy nàng nữa.
Nàng không đi, chẳng lẽ còn đợi y đuổi đi sao?
Trong lòng Lâm Sương Nhi tủi thân, nhưng không dám biểu lộ ra ngoài, chỉ run giọng nói: "Là Vương gia bảo tiểu nhân cút..."
"Bản vương bảo ngươi cút, ngươi liền cút sao?" Dạ Bắc Thừa càng thêm tức giận, hận không thể kéo người trước mặt lại gần, hỏi nàng trong đầu có phải toàn cháo loãng không.
Cơn giận của y đến thật vô cớ, Lâm Sương Nhi chỉ cảm thấy tim đập chân run.
Nàng nghĩ, Dạ Bắc Thừa hẳn là chán ghét nàng lắm, nếu không sẽ không động tí là nổi giận với nàng như vậy, khiến cho dù nàng nói thế nào, Dạ Bắc Thừa cũng không vừa lòng, luôn tìm cớ gây khó dễ cho nàng.
Nàng cắn môi, hai mắt ngấn lệ, thân mình cũng khẽ run: "Ngài là chủ tử, tiểu nhân là nô bộc, lời chủ tử nói, người làm nô bộc như tiểu nhân sao dám không nghe."
Hai vai khẽ run, Lâm Sương Nhi hít mũi, cố kìm nén nước mắt.
Không thể khóc trước mặt y, nếu không lại chọc giận y, hậu quả nàng không gánh nổi.
Dạ Bắc Thừa tức đến đỏ mặt tía tai.
Hay cho câu nói chủ tử nói sao dám không nghe, nếu nàng không đi, chẳng phải thành ra y nói mà không giữ lời.
Được rồi, đã là lời y nói ra, tự y phải thu hồi lại.
Nhưng lời hay y chỉ nói một lần! Nếu nàng còn không biết điều, vậy muốn cút thì cút nhanh đi! Y tuyệt đối không giữ lại!
Y dịu giọng nói: "Nếu ngươi không muốn đi, bản vương cũng không phải kẻ không nói lý, có thể cho người thêm một cơ hội nữa."
Y đã cho nàng bậc thang rồi, nếu nàng có chút đầu óc thì nên biết tiếp theo phải nói gì!
"Vương gia, tiểu nhân người thô kệch, e là hầu hạ Vương gia không tốt, Vương gia chi bằng tìm nha hoàn lanh lợi khác."
Lâm Sương Nhi thật lòng nghĩ cho Dạ Bắc Thừa.
Nàng đầu óc chậm chạp, một ngày học không được ba mươi chữ, chữ cũng luyện không đẹp, cứ ở bên cạnh y làm y tức giận, chi bằng cách xa y một chút.
Đúng là, mắt không thấy, lòng không phiền.
Nhìn Lâm Sương Nhi cúi đầu, dáng vẻ nhu mì, lửa giận vừa dập tắt của Dạ Bắc Thừa lại bùng lên.
Nàng không muốn? Thậm chí còn chủ động bảo y tìm nha hoàn khác hầu hạ?
Dạ Bắc Thừa tức đến phát điên.
Y tưởng rằng y cho nàng bậc thang xuống, nàng nhất định sẽ mừng đến phát khóc, sẽ hứa với y sau này sẽ không chọc y tức giận nữa. Sẽ ngoan ngoãn nghe lời y, sẽ nghĩ mọi cách làm y vui...
Tóm lại thế nào cũng được, chỉ là không nên như bây giờ!
Nàng là thật sự không hiểu, hay là căn bản không muốn ở lại bên cạnh y?
"Ngươi cố ý phải không?" Khí tức xung quanh bỗng chốc lạnh xuống, Dạ Bắc Thừa nhìn Lâm Sương Nhi chằm chằm, từng chữ từng chữ nghiến răng nghiến lợi.
Cho dù là muốn lấy lòng, nàng cũng nên có chừng mực!
"Cố ý?" Lâm Sương Nhi không hiểu, ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của y, trong lòng giật mình, không khỏi rùng mình một cái.
Nàng không hiểu, mình chỉ nói thật, tại sao lại chọc giận y?
Nàng cố ý cái gì?
"Vương gia, tiểu nhân trời sinh ngu dốt, không đạt được yêu cầu của ngài, cũng không muốn ngày nào cũng chọc ngài tức giận, cho nên, Vương gia vẫn là để tiểu nhân rời đi thôi." Nàng từng câu từng chữ đều xuất phát từ đáy lòng, không hề giả dối, nha hoàn nào trong phủ cũng thông minh lanh lợi hơn nàng, đổi ai cũng tốt hơn nàng.
Hơn nữa, nàng đã nói với Triệu ma ma rồi, rời khỏi viện Đông sương, nàng sẽ đến viện Tây sương quét sân, cách xa Dạ Bắc Thừa.
Triệu ma ma nói, chỉ cần Dạ Bắc Thừa đồng ý thả nàng đi, nàng bất cứ lúc nào cũng có thể đến viện Tây sương.
Lâm Sương Nhi còn cam đoan với Triệu ma ma, Dạ Bắc Thừa nhất định sẽ thả nàng đi.
Dù sao cũng là Dạ Bắc Thừa bảo nàng cút mà...
Dạ Bắc Thừa mặt lạnh như băng.
Xem ra nàng thật lòng muốn rời đi, căn bản không có ý định ở lại bên cạnh y.
Dạ Bắc Thừa hít sâu một hơi, lửa giận trong lòng thế nào cũng không dập tắt được.
Nhưng y không có lý do gì để nổi giận với nàng, dù sao, là do y bảo nàng cút, là y nói không muốn nhìn thấy nàng nữa, người ta bây giờ chỉ là nghe lời chủ tử thôi!
Dạ Bắc Thừa không nói gì, Lâm Sương Nhi vẫn cứ quỳ trên đất.
Cho dù lúc này ánh mắt y có áp bức, giọng nói có lạnh lùng đến đâu, lưng Lâm Sương Nhi vẫn thẳng tắp.
Dạ Bắc Thừa nhíu mày.
Cố ý đối đầu?
Sau một thoáng im lặng, Dạ Bắc Thừa đột nhiên kéo tay nàng, gần như không tốn chút sức nào đã kéo nàng dậy khỏi mặt đất.
Chưa kịp để Lâm Sương Nhi phản ứng, y đã lôi nàng vào trong phòng.
Trong phòng không đốt đèn, tối om, chỉ có một tầng ánh trăng mờ ảo, phủ lên cả căn phòng một lớp màn bí ẩn.
Lâm Sương Nhi không nhìn rõ sắc mặt của Dạ Bắc Thừa, nhưng có thể cảm nhận được khí tức lạnh lẽo trên người y.
Hiện giờ y đang rất tức giận, trên người mang theo áp lực bẩm sinh.
Lâm Sương Nhi sợ hãi tột độ, không hiểu Dạ Bắc Thừa muốn làm gì, liều mạng giãy giụa.
Nhưng nàng càng giãy giụa, y càng thêm bực bội, cuối cùng trực tiếp kéo cả người nàng vào trước ngực, ấn mạnh lưng nàng vào khung cửa.
Nàng bị Dạ Bắc Thừa khóa chặt trước người, căn bản không thể động đậy.
Hơi thở nóng bỏng phả vào tai nàng, hai người gần nhau trong gang tấc.
"Bản vương khuyên ngươi nên dừng lại, đừng có giở trò muốn lấy lòng nữa!"
Khi y nói chuyện mang theo hương trà nhàn nhạt, phả nhẹ lên chóp mũi ửng đỏ của Lâm Sương Nhi, mùi rất dễ ngửi.
Nhưng giọng y quá lạnh lùng, khiến Lâm Sương Nhi không dám mở mắt, cả người cứ căng cứng.
"Vương gia... Lời ngài nói... Tiểu nhân... Không hiểu."
Lâm Sương Nhi lại không chịu thua mà đỏ hoe mắt, Dạ Bắc Thừa bá đạo như vậy, khiến nàng cảm thấy ngột ngạt và sợ hãi.
L*иg ngực rắn chắc áp sát vào người nàng, nhiệt độ nóng bỏng khiến nàng bối rối.
Không tự chủ được nghĩ đến chuyện đêm đó, Lâm Sương Nhi cắn chặt môi, cả người khẽ run.
"Không hiểu?" Dạ Bắc Thừa thở dốc dần, bàn tay to siết chặt eo thon của nàng, lực đạo mạnh đến lạ thường.
Người đột nhiên nghiêng về phía trước, thân hình cường tráng của nam nhân áp sát vào người nàng.
"Khuyên ngươi đừng thử thách tính kiên nhẫn của bản vương, bản vương xưa nay không có kiên nhẫn." Hơi thở lạnh lùng đến vô tình của y phả vào mặt Lâm Sương Nhi.
Nước mắt trong hốc mắt nàng cuối cùng cũng không kìm nén được, lăn dài trên má.
Nhưng Dạ Bắc Thừa dường như không định buông tha nàng, y trầm mặt, dùng giọng điệu đầy uy hϊếp nói với nàng từng chữ từng chữ: "Ngươi tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút, nếu không bản vương cũng không biết sẽ làm gì ngươi đâu!"
Lâm Sương Nhi thút thít hai tiếng, hai mắt đỏ hoe nhìn y.
Y hẳn là không nói đùa, ánh mắt y nhìn nàng lúc này, như thật sự muốn ăn tươi nuốt sống nàng vậy.
Đây là lần thứ hai Lâm Sương Nhi cảm thấy tuyệt vọng.
Dạ Bắc Thừa là người trên mây, còn nàng mạng như cỏ rác, y muốn làm gì thì làm, nàng ngay cả tư cách phản kháng cũng không có...