Chương 44: Lạt mềm buộc chặt

Bạch Dự Đường nén cười, hôm nay xem như được hớt tin động trời, chuyện này đủ để hắn nhắc đi nhắc lại vài năm.

Phải biết rằng, khắp Đại Tống, luận về tài mạo, gia thế phẩm hạnh, Dạ Bắc Thừa đều là nhân vật được săn đón, ngay cả Thái hậu đương triều cũng sốt sắng muốn gả cháu gái ruột cho y.

Y văn võ song toàn, sinh ra đã là con cưng của trời, nữ nhân nào chẳng muốn bám lấy y, vậy mà giờ đây lại bị một tỳ nữ cự tuyệt.

Bạch Dự Đường càng nghĩ càng thấy lạ, trong lòng không khỏi thêm vài phần tò mò về Lâm Sương Nhi.

Không biết là nữ nhân phương nào lại dám từ chối làm nữ nhân của Dạ Bắc Thừa...

Dạ Bắc Thừa nửa ngày không nói, đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm Bạch Dự Đường.

Bị đôi mắt lạnh lẽo ấy nhìn chằm chằm, Bạch Dự Đường muốn cười cũng không dám cười.

Suy nghĩ một lát, Bạch Dự Đường an ủi: "Lạ thật, chỉ là một tỳ nữ, nếu bám được huynh thì chẳng khác nào chim sẻ hóa phượng hoàng, huống chi, Dạ huynh văn võ song toàn, căn bản không có lý do gì bị người ta từ chối."

Dạ Bắc Thừa không đáp, sắc mặt u ám, mặc cho Bạch Dự Đường khen ngợi hết lời, nhưng sự thật là Lâm Sương Nhi đã từ chối y!

Y tự giễu: "Nói vậy thì sao, sự thật là nàng ta đã từ chối ta! Nàng ta không muốn làm người của ta, dù ta có bám lấy nàng ta, nàng ta cũng không cần!"

Giọng nói y rõ ràng mang theo giận dữ, hiện tại y vẫn còn đang bốc hỏa.

Bạch Dự Đường mỉm cười, nói: "Dạ huynh chinh chiến sa trường đã lâu, chưa từng tiếp xúc nữ nhân, tự nhiên không hiểu tâm tư nữ nhân."

Dạ Bắc Thừa nhíu mày nhìn hắn, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Bạch Dự Đường nghiêm túc nói: "Nữ nhân nói không muốn, chính là muốn, nói muốn, chính là không muốn."

Dạ Bắc Thừa nhíu mày, một mặt đầy vẻ không hiểu.

Muốn là muốn, không muốn là không muốn, nào có nhiều quanh co như vậy!

Bạch Dự Đường mỉm cười lắc đầu.

Dạ Bắc Thừa hỏi: "Huynh cười cái gì?"

Bạch Dự Đường đáp: "Ta cười huynh thông minh một đời, nhưng lại hồ đồ nhất thời, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường."

Dạ Bắc Thừa càng thêm mơ hồ: "Nói tiếng người!"

Bạch Dự Đường nói: "Chẳng lẽ huynh chưa từng nghe qua, lạt mềm buộc chặt?"

Dạ Bắc Thừa không đáp, chờ hắn nói tiếp.

Bạch Dự Đường nói: "Nam nhân thích chinh phục, nữ nhân lại thích được nam nhân theo đuổi, càng dễ dàng có được thì càng nhàm chán vô vị, chắc hẳn vị cô nương trong phủ huynh nhất định hiểu rõ đạo lý này, cho nên huynh càng muốn có được nàng ta, nàng ta càng muốn thử thách huynh."

Dạ Bắc Thừa nhíu mày trầm tư, hình như là đạo lý này.

Y phát hiện mình càng không có được nàng, trong lòng càng muốn có được. Lẽ nào nàng ta đã sớm nhìn thấu tâm tư nam nhân, cho nên cố ý thử thách y.

Khiến y yêu mà không được, lòng ngứa ngáy khó chịu!

Nhưng lát sau, y lại lắc đầu phủ nhận: "Nàng ta trông không giống người có tâm cơ sâu trầm như vậy."

Đôi mắt nàng trong trẻo, thuần khiết như vậy, sao có thể chứa đựng tâm cơ sâu nặng như thế.

Bạch Dự Đường lại cười, hắn nói: "Cho nên ta mới nói huynh chinh chiến sa trường đã lâu, căn bản không hiểu nữ nhân. Nữ nhân rất giỏi ngụy trang, người càng có tâm cơ sâu trầm, bề ngoài càng tỏ ra ngây thơ vô hại, như vậy mới có thể kích lên du͙© vọиɠ bảo vệ của nam nhân."

Hắn nói năng hùng hồn, chững chạc nghiêm túc.

Dạ Bắc Thừa nhìn chàng với ánh mắt nghi ngờ, nói: "Ta quả thật chinh chiến sa trường đã lâu nên không hiểu nữ nhân, nhưng huynh cũng mới ngoài hai mươi, hiện tại cũng chưa thành hôn, sao huynh lại hiểu nhiều như vậy?"

Rõ ràng giống y, chưa từng tiếp xúc nữ nhân, lại nói như thể trải qua ngàn vạn sóng gió, nhìn thấu hồng trần.

Bạch Dự Đường bị vạch trần, nhất thời có chút không phục, hắn nói: "Ta tuy chưa thành hôn nhưng cũng kiến thức rộng rãi, bên cạnh cũng từng xuất hiện vô số mỹ nhân, nữ nhân nào mà ta chưa từng gặp qua?"

Dạ Bắc Thừa nói: "Có lẽ, nàng ta khác biệt?"

Bạch Dự Đường bật cười: "Khác biệt chỗ nào? Chỉ là một tỳ nữ, có thể leo lên giường chủ tử, tâm tư có bao nhiêu phần là đơn thuần? Mong Dạ huynh đừng bị vẻ bề ngoài mê hoặc."

Dạ Bắc Thừa khẽ nhíu mày, y không đồng tình với lời Bạch Dự Đường, thậm chí còn có chút bực bội.

Y hình như không thích Bạch Dự Đường đánh giá Lâm Sương Nhi như vậy, giống như bản thân bị xúc phạm.

Dạ Bắc Thừa vốn định cùnchhawsn dùng bữa giải sầu, nhưng nghe hắn nói vậy, Dạ Bắc Thừa cũng không còn tâm trạng dùng bữa nữa.

Trong lòng bực bội, y đứng dậy định rời đi, Bạch Dự Đường dường như nhìn thấu tâm tư y, nói: "Thôi, nếu huynh không nỡ thì cứ giữ nàng ta bên cạnh, chỉ là một tỳ nữ cũng không làm nên sóng gió gì, biết đâu qua rồi giai đoạn mới mẻ này, huynh sẽ không còn để tâm đến nàng ta nữa."

Như tìm được bậc thang, Dạ Bắc Thừa dừng bước, âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nói: "Bạch huynh nói chí phải, vậy ta tạm thời giữ nàng ta bên cạnh vậy."

Đợi Dạ Bắc Thừa rời đi, Bạch Dự Đường mỉm cười lắc đầu.

Quả nhiên là chưa trải sự đời, chỉ là một tỳ nữ, vậy mà khiến chày ng để tâm như vậy, thật không giống Dạ Bắc Thừa mà hắn quen biết.

Bạch Dự Đường nghĩ, y bất quá là nhất thời mê muội, đợi qua rồi giai đoạn mới mẻ này, y nhất định sẽ trở lại là Dạ Bắc Thừa lúc trước.

Dù sao, Đại Tống mỹ nhân như mây, nữ nhân nào mà không có, hắn không tin, nữ nhân tên Lâm Sương Nhi kia có bản lĩnh thông thiên, có thể câu hồn đoạt phách Dạ Bắc Thừa!

Dạ Bắc Thừa trở về phủ, Lâm Sương Nhi lúc này đang thu dọn đồ đạc.

Nàng không muốn bị Dạ Bắc Thừa đích thân đuổi khỏi phủ, dù là một hạ nhân thấp hèn, nhưng nàng vẫn muốn giữ lại chút tôn nghiêm, tự mình rời đi vẫn hơn bị đuổi đi.

Đồ đạc của nàng không nhiều, vài bộ y phục vải thô cũ kỹ, một cây trâm gỗ đào rẻ tiền và một cái hộp gỗ đựng tiền là toàn bộ gia sản của nàng.

Lâm Sương Nhi dùng một cái bọc nhỏ gói ghém tất cả lại, đẩy cửa định rời đi thì đυ.ng ngay Dạ Bắc Thừa.

Dạ Bắc Thừa nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt càng lúc càng lạnh.

Lâm Sương Nhi sợ run người, bọc đồ trên tay rơi xuống đất.

"Đi đâu?" Vừa nhìn thấy hành động này của Lâm Sương Nhi, trong lòng Dạ Bắc Thừa lại dâng lên lửa giận vô hình.

Nàng chán ghét y đến mức này sao, ngay cả hành lý cũng đã thu dọn xong! Chỉ muốn rời xa y ngay lập tức đúng không?

Nàng muốn đi đâu? Đã được y cho phép chưa?

Vừa nhìn thấy Dạ Bắc Thừa, Lâm Sương Nhi liền sợ hãi từ tận đáy lòng.

Y mặt lạnh như tiền, tựa như phủ một lớp sương giá, ánh mắt nhìn nàng lạnh lẽo thấu xương, lạnh đến nỗi như muốn lăng trì nàng.

Xem ra, cơn giận buổi sáng của y vẫn chưa tan, còn định quay về trừng phạt nàng...

Trong lòng nàng run lên.

Sắc mặt Lâm Sương Nhi dần dần trở nên trắng bệch.

Thấy nàng không đáp, giọng Dạ Bắc Thừa lại lạnh thêm vài phần: "Bản vương hỏi ngươi đi đâu?"

Bị giọng nói lạnh lẽo của y dọa sợ, Lâm Sương Nhi lập tức quỳ xuống.

"Vương gia, ngài quên rồi sao? Chính ngài không muốn nhìn thấy tiểu nhân nữa, còn bảo tiểu nhân cút..."

Một trận gió lạnh thấu xương thổi qua, sau lưng Lâm Sương Nhi lại bắt đầu toát mồ hôi lạnh.

Tính tình Dạ Bắc Thừa thật khó đoán, nàng nên rời đi sớm hơn, như vậy sẽ không đυ.ng phải y, cũng sẽ không chọc giận y nữa.