Lâm Sương Nhi trở về tiểu viện, thân thể mềm nhũn ngã ngồi bên giường, tim vẫn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực, cả người vẫn chưa hoàn hồn sau cơn chấn động vừa rồi.
Lúc rời đi, thần sắc băng giá của Dạ Bắc Thừa càng khiến nàng kinh hãi.
Nàng ngửa mặt nằm vật xuống giường, vùi đầu vào chăn, nước mắt tuôn ra không ngừng.
Sau khi Lâm Sương Nhi rời đi, Dạ Bắc Thừa liền đập mạnh quyển sách trên bàn xuống đất.
Về sau, y quyết không xem quyển sách này nữa! Tuy đã đọc hết từng chữ, nhưng lúc này y vẫn còn đang tức giận, vừa nhìn thấy sách là nghĩ đến Lâm Sương Nhi, vừa nghĩ đến nàng lại nhớ đến việc mình đã hạ mình mà vẫn bị nàng ghét bỏ, y liền bốc hỏa!
Dạ Bắc Thừa tức giận đến mức không dùng điểm tâm, vừa ra khỏi phủ liền thẳng tiến Vân Tiêu Các.
Thấy Dạ Bắc Thừa vội vã ra khỏi phủ, Huyền Vũ có chút kinh ngạc.
"Vương gia, thuộc hạ đi chuẩn bị xe ngựa cho ngài."
"Không cần!" Dạ Bắc Thừa không chọn ngồi xe ngựa, mà trực tiếp cưỡi Phi Bồng – tuấn mã của mình, trong chốc lát đã biến mất khỏi tầm mắt Huyền Vũ.
Huyền Vũ đứng ngây người tại chỗ, có chút sững sờ.
Hôm nay Vương gia hình như nóng giận hơi lớn...
Huyền Vũ gãi đầu, có chút khó hiểu.
Tính tình Dạ Bắc Thừa xưa nay lạnh nhạt, xử sự bình tĩnh, dù gặp nguy hiểm cũng chưa từng giống như hôm nay, biểu lộ hết cảm xúc ra mặt.
Lâm Sương Nhi nằm trên giường rất lâu, khóc mệt rồi thϊếp đi.
Dạ Bắc Thừa đã bị nàng chọc giận đến mức này, chắc chắn trong thời gian ngắn sẽ không triệu kiến nàng nữa, khi nàng tỉnh dậy thì đã đến giữa trưa.
Đông Mai đến tìm nàng, nàng mới mơ màng ngồi dậy.
Thấy nàng hai mắt sưng đỏ, Đông Mai có chút ngạc nhiên nhưng lại như đã đoán trước được.
"Bị Vương gia mắng sao?"
Lâm Sương Nhi khịt mũi, gật đầu coi như thừa nhận.
Đông Mai liền ngồi xuống bên giường, chọc trán nàng trách mắng: "Ta đã nói rồi, ngươi gan to dám ở trong lòng Vương gia làm càn, Vương gia không đuổi ngươi ra khỏi phủ coi như ngươi gặp may rồi."
Vừa nghe thấy "đuổi ra khỏi phủ", mắt Lâm Sương Nhi lại đỏ hoe.
"Đông Mai." Nàng nức nở một tiếng, nhìn Đông Mai với vẻ đáng thương: "Không chừng, Vương gia thật sự muốn đuổi ta ra khỏi phủ rồi."
Đông Mai giật mình: "Nghiêm trọng vậy sao? Chỉ vì chuyện hôm qua?"
Lâm Sương Nhi ngơ ngác nhìn nàng, nói: "Chuyện hôm qua gì?"
Nàng đang nói chuyện hôm nay, nhớ đến ánh mắt lạnh lùng của Dạ Bắc Thừa, Lâm Sương Nhi liền cảm thấy sợ hãi.
Nàng coi như đã chọc giận y hoàn toàn, chắc hẳn về sau y cũng không muốn gặp lại nàng nữa.
Đông Mai nói: "Hôm qua ngươi say rượu là Vương gia bế ngươi về, Triệu ma ma còn nói muốn phạt ngươi, là Vương gia đã xin tha cho ngươi."
Lâm Sương Nhi có chút ngạc nhiên, chuyện tối qua, nàng đã quên sạch sẽ, nàng chỉ nói chuyện hôm nay!
Đông Mai nói: "Thật kỳ lạ, nhìn Vương gia hôm qua không hề giống đang tức giận, ngược lại còn bênh vực ngươi, sao hôm nay lại đột nhiên nổi giận? Vừa rồi Huyền Vũ còn nói, lúc Vương gia ra khỏi phủ, sắc mặt rất khó coi, hình như rất tức giận."
Lâm Sương Nhi vô cớ rùng mình, nước mắt lại trào ra.
Đông Mai đau lòng lau nước mắt cho nàng: "Sương Nhi ngoan, đừng khóc nữa, mau nói cho ta biết, ngươi đã chọc giận Vương gia thế nào."
Đông Mai có chút tò mò, y đã tức giận đến mức đó cũng không làm gì Lâm Sương Nhi, lúc trước Thu Cúc hầu hạ tốt như vậy, y cũng không chút lưu tình đuổi nàng ta ra khỏi phủ, nếu không phải Lý ma ma luôn cầu tình trước mặt phu nhân, thì phủ này làm gì còn chỗ cho Thu Cúc.
Lâm Sương Nhi đầy bụng uất ức, vừa nghe Đông Mai nói, cảm xúc liền dâng trào, nàng nức nở kể lại đầu đuôi câu chuyện: "Vương gia muốn ta học đọc học viết, nhưng ta học không được, Vương gia liền nổi giận nói muốn đuổi ta ra khỏi phủ."
Đông Mai tức giận: "Chỉ vì chuyện này? Ngài ấy muốn đuổi ngươi ra khỏi phủ?"
Lâm Sương Nhi gật đầu, tiếp tục nói: "Đông Mai, ngươi nói đúng, Vương gia có lẽ thật sự thích nam nhân, nhưng ta đâu phải nam nhân..." Nói xong, nước mắt lại chảy càng nhiều, Đông Mai lau cũng không kịp.
Thấy nàng như vậy, Đông Mai vội vàng rót cho nàng một chén nước, Lâm Sương Nhi nước mắt sắp chảy hết, bỗng cảm thấy hơi khát, liền nhận lấy chén nước Đông Mai đưa, uống liền mấy ngụm, kết quả uống quá nhanh liền bị sặc mấy cái.
Nghe Lâm Sương Nhi nói, Đông Mai tức giận: "Vương gia thật quá đáng! Chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà muốn đuổi ngươi ra khỏi phủ!"
Lâm Sương Nhi khóc đến mức thở không ra hơi, nấc lên một cái, tiếp tục nói: "Đúng vậy, nhưng ta đã rất cố gắng học rồi, Vương gia muốn ta hôm nay học được ba mươi chữ, làm sao có thể? A Nương ta nói, làm việc gì cũng phải từ từ, sao có thể một hơi ăn thành người béo đâu?"
Đông Mai ngạc nhiên: "Ba mươi chữ? Nhiều vậy sao? Yêu cầu của Vương gia cũng quá cao rồi!"
Lâm Sương Nhi bĩu môi, nói: "Ta trời sinh ngu dốt, không bằng ca ca ta thông minh, nếu bảo ca ca ta học ba mươi chữ cũng không thành vấn đề, nhưng ta thì không được..."
"Ta học không được, Vương gia liền nổi giận, ngài đánh vào tay ta, vừa rồi còn bảo ta cút, ngài nói ngài không muốn nhìn thấy ta nữa..."
Lâm Sương Nhi đem hết uất ức kể cho Đông Mai nghe.
Đông Mai ôm Lâm Sương Nhi an ủi: "Sương Nhi ngoan, đừng sợ, ngày mai ta sẽ đi tìm Triệu ma ma nói chuyện, chúng ta hầu hạ không được thì thôi, để ngài ấy tìm người khác đi."
Lâm Sương Nhi lau nước mắt, gật đầu.
Dạ Bắc Thừa phong trần mệt mỏi bước vào nhã gian trên lầu hai của Vân Tiêu Các, Bạch Dự Đường thấy vậy liền không nhịn được trêu chọc: "Hôm nay cưỡi ngựa đến à?"
Dạ Bắc Thừa liếc hắn ta một cái, cởϊ áσ choàng ném lên giường, sau đó vén bào ngồi đối diện Bạch Dự Đường.
Bạch Dự Đường rót cho y một chén trà, nói: "Hôm nay tâm tình không tốt sao? Uống chén trà cho hạ hỏa."
Dạ Bắc Thừa cưỡi ngựa phi nước đại suốt dọc đường, vòng quanh kinh thành hai vòng, nhưng lửa giận trong lòng vẫn chưa nguôi ngoai.
Y một hơi uống cạn chén trà, đặt mạnh chén xuống bàn.
Bạch Dự Đường lắc lắc cây quạt trong tay, ý cười trên mặt càng đậm. Quen biết Dạ Bắc Thừa mười mấy năm, đây là lần đầu tiên hắn ta thấy vẻ mặt chán nản trên mặt y.
"Chẳng lẽ là vì nha hoàn trong phủ ngươi?"
Bạch Dự Đường một câu đoán trúng, Dạ Bắc Thừa lập tức sa sầm mặt.
"Quả nhiên là vì nàng ta?" Bạch Dự Đường gấp quạt lại, vẻ mặt kinh ngạc.
Dạ Bắc Thừa gật đầu, y thật sự không đoán được suy nghĩ của Lâm Sương Nhi, liền hỏi Bạch Dự Đường: "Ta vốn định nâng nàng làm thông phòng, nhưng nàng ta hình như không muốn."
Bạch Dự Đường khó hiểu hỏi: "Ồ? Nói thế nào?"
Dạ Bắc Thừa cau mày, nói: "Vừa rồi ta đã nói rõ với nàng, ta muốn nàng... nhưng..." Vừa nghĩ đến việc bị Lâm Sương Nhi ghét bỏ, Dạ Bắc Thừa liền nghiến răng nghiến lợi, nhất thời có chút khó mở lời.
Bạch Dự Đường thúc giục: "Nói tiếp đi."
Dạ Bắc Thừa nắm chặt tay, tiếp tục nói: "Nhưng nàng ta nói bổn vương là sao trên trời, cao không tới!"
Dạ Bắc Thừa vừa dứt lời, thì đã bị vẻ mặt kinh ngạc của Bạch Dự Đường làm cho ngây người, hắn ta trừng mắt, nói: "Cái gì? Lại là ngươi chủ động, còn bị từ chối?"
Bạch Dự Đường thật sự không ngờ, Dạ Bắc Thừa là nhân vật như thế nào, vậy mà lại bị một nha hoàn từ chối, nghĩ thôi cũng thấy khó tin.