Chương 41: Còn khóc, bản vương sẽ không nhịn được nữa

Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa từng bị đánh đòn nào, a nương và phụ thân ngay cả lời nặng cũng chưa từng nói với nàng, huynh trưởng đối với nàng càng thêm cưng chiều.

Thế nhưng từ khi đến phủ Hầu gia, nàng luôn bị người ta ức hϊếp, làm việc gì không tốt đều bị đánh đòn...

Nàng vốn không thông minh, trời sinh ngu dốt thì biết làm sao?

Huynh trưởng nói, ngu dốt thì cứ ngu dốt, chỉ cần làm việc chăm chỉ cũng không có gì to tát.

Nàng nghe lời huynh trưởng làm việc chăm chỉ, không bao giờ oán trách, siêng năng cần cù, tận tâm tận lực.

Thế nhưng Vương gia vẫn không hài lòng, vẫn đánh vào tay nàng...

Lâm Sương Nhi run rẩy khóc lóc, nàng uất ức vô cùng, lúc này đang đứng bên bờ vực sụp đổ muốn khóc lớn, nhưng lại nghĩ đến Dạ Bắc Thừa không thích nàng khóc, sợ chọc giận y, nàng liền cắn môi, chỉ phát ra tiếng thút thít, run rẩy cố gắng chịu đựng, nước mắt âm thầm rơi lã chã.

Dạ Bắc Thừa sắc mặt từ xanh chuyển trắng, lại từ trắng chuyển đỏ, biến đổi mấy lần, đáy mắt thâm thúy càng thêm cuồn cuộn cảm xúc.

Thấy y như vậy, Lâm Sương Nhi tưởng mình lại chọc giận y, không khỏi càng thêm sợ hãi, thút thít nói không nên lời.

Nàng thật sự rất sợ hãi, nức nở nhìn y nói: "Vương gia... ngài có thể đừng giận không? Tiểu nhân... tiểu nhân sẽ học cho giỏi."

"Chỉ là... chỉ là chữ này, thật sự phức tạp, tiểu nhân... tiểu nhân chỉ là nhất thời quên mất cách viết."

Vừa nói, nàng lại khóc lớn hơn.

Dạ Bắc Thừa vẫn chưa mở miệng, chỉ nhìn nàng chằm chằm, cảm xúc cuồn cuộn trong đáy mắt, không biết y đang nghĩ gì.

"Vương gia... tiểu nhân biết sai rồi, Vương gia có thể bớt giận được không?"

Nàng thật sự rất sợ Dạ Bắc Thừa nổi giận, bộ dạng y khi giận thật sự rất đáng sợ.

Nhưng nàng trời sinh ngu dốt, không biết nói lời ngon ngọt, cũng không biết lấy lòng chủ nhân...

Phải làm sao bây giờ?

Nói gì thì Vương gia mới không giận đây?

Lâm Sương Nhi nghĩ mãi, nghĩ mãi cũng không nghĩ ra, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong.

Thước trên tay rơi xuống, Dạ Bắc Thừa thở dài một tiếng ôm lấy nàng, vùi khuôn mặt đẫm lệ của nàng vào ngực mình, bàn tay to nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng, dỗ dành: "Ngoan, đừng khóc nữa, vừa rồi chỉ là dọa ngươi thôi, bổn vương không đánh ngươi đâu."

Lâm Sương Nhi khóc càng dữ dội hơn, gần như thở không ra hơi, nàng còn tưởng mình khóc đến mức sinh ra ảo giác, Dạ Bắc Thừa ôm nàng thật sự rất dịu dàng...

Nàng lẩm bẩm: "Thật sao?"

Nhìn nàng khóc đến sưng cả mắt, giọng nói cũng dè dặt, sợ y lại trách phạt nàng, tim Dạ Bắc Thừa nhói lên một cái, y cúi người lau nước mắt cho nàng, nói: "Đương nhiên, ngươi có làm gì sai đâu."

Vừa rồi là y quá xúc động, y cứ tưởng nàng không muốn học, bây giờ nghe nàng nói vậy mới biết là y hiểu lầm nàng.

Nàng chỉ là nhất thời căng thẳng, quên mất cách viết mà thôi.

Thế mà y lại oan uổng nàng, còn dùng thước đánh vào tay nàng.

Y thở dài một tiếng, cúi đầu nhìn người trong ngực, thái dương không nhịn được giật giật.

Người là do y làm cho khóc, tự nhiên y phải dỗ cho nàng nín.

"Bổn vương oan uổng ngươi, là lỗi của bổn vương, đừng khóc nữa được không?" Giọng nói của y trầm thấp mà dịu dàng, lại pha lẫn chút khàn đặc nam tính, vô cùng dễ nghe.

Lâm Sương Nhi khóc đến choáng váng, đầu óc mơ màng, nàng hoàn toàn không biết mình đang được Dạ Bắc Thừa ôm trong ngực, chỉ vùi đầu vào lòng y khóc nức nở.

Thấy dỗ mãi không được, Dạ Bắc Thừa có chút bối rối, y chưa từng dỗ dành ai, đối với việc này hoàn toàn không có kinh nghiệm.

Thấy nàng khóc dữ dội, y lại nghĩ đến cách lần trước, muốn dọa nàng một chút.

"Ngoan ngoãn nghe lời được không? Nếu không nghe lời, bổn vương sẽ đuổi ngươi ra khỏi phủ."

Y đương nhiên biết Lâm Sương Nhi không nơi nương tựa, phủ Hầu gia chính là nhà của nàng, ra khỏi phủ Hầu gia nàng còn có thể đi đâu?

Nhưng y không hề có ý định đuổi nàng ra khỏi phủ, chỉ là muốn dọa nàng một chút để nàng đừng khóc nữa.

Nhìn xem, mắt nàng đều khóc đỏ cả lên rồi, không chừng còn sưng lên nữa.

Lâm Sương Nhi vốn đã điều chỉnh lại tâm trạng, tiếng khóc cũng dần nhỏ lại, nhưng nghe y nói vậy, cảm xúc vừa mới bình ổn lại lập tức vỡ vụn.

Vương gia thật là quá đáng, học không được không những đánh vào tay nàng, còn muốn đuổi nàng ra khỏi phủ.

Lâm Sương Nhi bĩu môi, càng nghĩ càng uất ức, không nhịn được nữa liền ở trong lòng y khóc lớn, nước mắt lã chã làm ướt cả vạt áo trước ngực y.

Khóc dữ dội như vậy sao?

Dạ Bắc Thừa nhất thời luống cuống.

Không ngờ lại phản tác dụng, Dạ Bắc Thừa luống cuống tay chân, nhất thời nghẹn lời.

Nàng khóc rất buông thả, như một đứa trẻ không sao dỗ được.

Lâm Sương Nhi cũng không quản Dạ Bắc Thừa có chịu đựng được hay không, có bị nàng chọc giận hoàn toàn hay không.

Đuổi thì đuổi, để nàng tiếp tục quay về hậu viện quét sân!

Kệ y, y muốn làm gì thì làm.

Từ ngày hôm đó vô tình xông vào phòng y, xảy ra chuyện đó với y, khoảng thời gian này, Lâm Sương Nhi đêm nào cũng ngủ không ngon giấc, suốt ngày nơm nớp lo sợ.

Tất cả những lo lắng và sợ hãi, dường như vào khoảnh khắc này đã tìm được lối thoát, Lâm Sương Nhi khóc không kiêng dè, nước mắt cứ như được mùa mà tuôn rơi.

Bỗng nhiên, cằm bị người ta nắm lấy, Lâm Sương Nhi nhất thời quên cả khóc, khó hiểu nhìn Dạ Bắc Thừa.

Dạ Bắc Thừa nắm lấy cằm nàng, ép nàng nhìn thẳng vào mình.

Lâm Sương Nhi theo bản năng giãy giụa, Dạ Bắc Thừa lại ghì chặt nàng vào người, cánh tay thuận thế trượt xuống, bá đạo ôm lấy vòng eo thon nhỏ của nàng.

Lâm Sương Nhi thút thít hai tiếng, nước mắt lưng tròng, bất lực và khó hiểu nhìn y.

Ánh mắt ngây thơ trong sáng khiến người ta không nhịn được muốn chà đạp.

Dạ Bắc Thừa cúi người sát bên tai nàng, dùng giọng nói vô cùng kiềm chế nói: "Đừng khóc nữa, nếu không bổn vương thật sự không nhịn được nữa."

Lâm Sương Nhi không hiểu y không nhịn được cái gì, còn tưởng y không nhịn được muốn ra tay đánh nàng, nhất thời sợ đến hồn vía lên mây.

Hai người đứng sát nhau, Lâm Sương Nhi nín khóc, thân thể cứng đờ không dám nhúc nhích, sợ y không nhịn được mà ra tay đánh mình.

Dạ Bắc Thừa nâng cằm nàng lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn nàng, trong mắt tình ý cuồn cuộn như bão tố sắp nổi lên.

Lâm Sương Nhi không hiểu tình ý trong mắt y, nhưng lại cảm nhận được sự thay đổi trên cơ thể y.

Lông mi dài run rẩy, nước mắt trong suốt lăn dài trên má.

Nàng mấp máy môi, giọng nói như nũng nịu như khóc lóc: "Vương gia... ngài..."

Lời còn chưa dứt đã bị y bá đạo cắt ngang, Dạ Bắc Thừa làm theo như miêu tả trong sách, nhẹ nhàng ngậm lấy đôi môi mềm mại ướŧ áŧ của nàng.

Không ngừng thăm dò, không chút lưu tình chiếm đoạt hương thơm trong miệng nàng.

Đầu óc Lâm Sương Nhi ầm một tiếng, như bị sét đánh ngang tai, cả người ngây dại...

Vương gia đang làm gì vậy?

Y đang hôn mình sao?

Sao y có thể hôn mình được?

Y xem nàng là nữ nhân, hay là nam nhân đây?

Đại não chấn động đến mức không thể suy nghĩ, nàng mở to mắt, khuôn mặt tuấn mỹ gần như yêu nghiệt của Dạ Bắc Thừa phóng đại gấp nhiều lần trước mắt nàng.

Hơi thở bá đạo của nam nhân không ngừng xâm chiếm trong miệng nàng, mạnh mẽ cướp đoạt từng chút hơi thở của nàng.

Lâm Sương Nhi thở gấp, nhất thời luống cuống tay chân, như một con rối gỗ mặc y bài bố.