Không khí trong xe ngựa càng lúc càng nóng bức.
Dục hỏa trong mắt Dạ Bắc Thừa như sắp phun trào.
Nhưng đúng lúc này, xe ngựa dừng lại, Huyền Vũ ở ngoài cất tiếng: "Vương gia, đến nơi rồi."
Dạ Bắc Thừa khựng lại, trong nháy mắt tỉnh táo.
Cúi đầu nhìn Lâm Sương Nhi y phục xốc xệch, y bỗng thấy hối hận.
Sao lại không nhịn được, mà làm ra loại chuyện đê tiện này với nàng!
Dạ Bắc Thừa phát hiện, bản thân ở trước mặt Lâm Sương Nhi hoàn toàn không có tự chủ, định lực gì đó, tu thân dưỡng tính gì đó đều là nói nhảm.
Cẩn thận chỉnh lại y phục cho Lâm Sương Nhi, Dạ Bắc Thừa còn nhét lại yếm bị nàng kéo ra vào trong lòng nàng.
Y chỉnh trang y phục của mình, tình triều trong mắt hoàn toàn biến mất, thần sắc thản nhiên vén rèm xe.
Triệu ma ma và Đông Mai không biết đã đợi ở cửa phủ bao lâu, thấy Dạ Bắc Thừa bế Lâm Sương Nhi xuống xe, hai người vội vàng chạy đến.
Đông Mai kinh ngạc nhìn Lâm Sương Nhi trong lòng Dạ Bắc Thừa, vẻ mặt lo lắng hỏi: "Vương gia, Sương Nhi… Lâm Song làm sao vậy?"
Nhìn Lâm Sương Nhi ngủ say bất tỉnh, Triệu ma ma còn tưởng lại xảy ra chuyện gì, bà ta vẻ mặt căng thẳng nhìn Dạ Bắc Thừa, dò hỏi: "Vương gia, chẳng hay Lâm Song lại phạm lỗi gì?"
Dạ Bắc Thừa hơi nhíu mày.
Họ không yên tâm về y đến vậy sao?
Cứ như y sẽ ăn thịt nàng ấy!
Y lạnh nhạt nói: "Không có gì, hắn chỉ uống chút rượu nên hơi say."
Nghe vậy, Đông Mai và Triệu ma ma âm thầm thở phào.
Thì ra là say rượu.
Triệu ma ma liếc nhìn Lâm Sương Nhi đang hôn mê bất tỉnh, trong lòng vừa giận vừa xót.
Sợ Dạ Bắc Thừa sau này trách phạt Lâm Sương Nhi, Triệu ma ma nhìn Lâm Sương Nhi, cố ý quát lớn: "Thật to gan, đi theo chủ tử ra phủ còn dám uống rượu!"
"Uống rượu thì thôi, cũng không biết lượng sức mình uống đến bất tỉnh nhân sự, còn để chủ tử bế ngươi về! Thật không ra thể thống gì!"
"Đợi sáng mai, lão nô nhất định phải đánh ngươi một trận đòn!"
Triệu ma ma thần sắc nghiêm nghị, nói cứ như thật sự muốn đánh nàng một trận.
Lúc này Lâm Sương Nhi đang ngủ say sưa, nàng cựa mình tìm một tư thế thoải mái, rồi lại rúc vào lòng Dạ Bắc Thừa.
Đông Mai nhìn mà hồn vía bay cả ra ngoài, thầm nghĩ: Cô nương ơi, đó là lòng ngực của Diêm Vương sống, ngươi sao có thể làm càn như vậy!
Sợ Lâm Sương Nhi làm ra chuyện gì táo bạo hơn, Đông Mai vội vàng tiến lên nói: "Vương gia, để nô tỳ đưa hắn về phòng nghỉ ngơi."
Dạ Bắc Thừa thân phận tôn quý như vậy lại bế một hạ nhân về phủ, nếu để người khác trong phủ nhìn thấy cũng không hay.
Dạ Bắc Thừa không để ý đến Đông Mai, cứ thế bế Lâm Sương Nhi về viện Đông sương.
Đi ngang qua Triệu ma ma, Dạ Bắc Thừa dừng bước, thản nhiên liếc nhìn Triệu ma ma, nói: "Không cần phạt hắb, là ta bảo hắn uống rượu. Còn nữa, bảo phòng bếp nấu chút trà giải rượu cho hắn."
Triệu ma ma ngẩn người.
Bà ta cũng không định thật sự phạt nàng, chỉ là trước mặt Dạ Bắc Thừa tìm cho nàng một bậc thang để xuống.
Nhưng lời này của Dạ Bắc Thừa, có phần quá thiên vị…
Đẩy cửa phòng Lâm Sương Nhi, Dạ Bắc Thừa bế nàng lên giường, lại lấy chăn đắp cho nàng.
Lâm Sương Nhi ngủ rất say, hàng mi dài in bóng xuống mí mắt, Dạ Bắc Thừa nhìn nàng, tình ý trong mắt âm thầm lưu chuyển.
Ngủ một giấc ngon lành, Lâm Sương Nhi ngủ thẳng đến trời sáng, sáng hôm sau tỉnh dậy thần thanh khí sảng, hoàn toàn không nhớ chuyện đêm qua.
Nàng vươn vai, vừa tỉnh táo lại thì bỗng nhớ ra điều gì, trong lòng giật mình, vội vàng nhảy xuống giường.
Vội vàng dùng nước lạnh vỗ vỗ mặt, Lâm Sương Nhi vội vã chạy đến Vân Hiên Các.
Thật đáng chết, khó khăn lắm mới ngủ được một giấc ngon, vậy mà lại ngủ quên béng mất chuyện hầu hạ chủ tử.
Lóng ngóng bưng một chậu nước ấm xông vào phòng Dạ Bắc Thừa, Lâm Sương Nhi liền phát hiện Dạ Bắc Thừa đã rửa mặt xong, đang ngồi ngay ngắn bên án thư chăm chú đọc sách.
Lâm Sương Nhi thở hổn hển, run rẩy đi đến trước mặt Dạ Bắc Thừa, quỳ xuống, run run nói: "Vương gia… tiểu nhân ngủ quên, mong Vương gia trách phạt."
Dạ Bắc Thừa không ngẩng đầu lên, ánh mắt hoàn toàn đặt trên sách, giọng điệu bình thường nói: "Không sao, đứng dậy đi."
Lâm Sương Nhi ngẩng đầu len lén quan sát y, phát hiện tâm trạng y hôm nay hình như rất tốt, hoàn toàn không để tâm đến lỗi lầm của nàng.
Thoát được một kiếp, Lâm Sương Nhi âm thầm cảm thấy may mắn.
"Vậy tiểu nhân xin lui, Vương gia nếu có việc gì thì gọi tiểu nhân." Lâm Sương Nhi vừa định lui xuống, Dạ Bắc Thừa lại đột nhiên lên tiếng.
"Đừng đi vội, lại đây mài mực cho ta."
Mệnh lệnh của chủ tử không thể không nghe, Lâm Sương Nhi chỉ đành đặt chậu nước xuống, đi đến bên cạnh Dạ Bắc Thừa, ngồi xổm xuống mài mực cho y.
Lâm Sương Nhi mài hồi lâu cũng không thấy Dạ Bắc Thừa cầm bút viết chữ, mực mài xong nếu không viết, một lát nữa lại đông đặc, vậy chẳng phải nàng mài uổng công sao?
Trong lòng nghi hoặc, Lâm Sương Nhi ngẩng đầu nhìn y, định nói với y mực đã mài xong rồi, ánh mắt bỗng bị cuốn hút bởi quyển sách trong tay y, trong lòng liền giật mình.
Tuy nàng không biết chữ, nhưng nàng nhận ra hình vẽ trên sách, quyển sách trong tay Dạ Bắc Thừa, chính là quyển sách mà Đông Mai trước đây để trong phòng nàng.
Nhưng nàng không hiểu, quyển sách này rõ ràng ở trong phòng nàng, sao lại đến tay Dạ Bắc Thừa?
Đông Mai mấy hôm nay vẫn luôn tìm quyển sách này, nếu nàng không kịp thời trả lại cho Tiểu Lý Tử, e là sẽ không có kết quả tốt đẹp.
"Vương gia…" Nàng nhìn chằm chằm quyển sách, không nhịn được lên tiếng.
Dạ Bắc Thừa thản nhiên liếc nhìn nàng, hỏi: "Chuyện gì?"
Lâm Sương Nhi chỉ vào quyển sách trong tay y, hỏi: "Xin hỏi Vương gia, quyển sách này lấy từ đâu vậy?"
Dạ Bắc Thừa nghĩ ngợi, nói: "Huyền Vũ tặng cho ta."
Lâm Sương Nhi thở phào nhẹ nhõm, nàng vừa rồi đã đoán nhất định là Huyền Vũ lấy sách của nàng đi! Dù sao, nói gì thì nói, quyển sách này cũng không thể nào là do Vương gia lấy trộm được!
Sợ Đông Mai lo lắng, Lâm Sương Nhi lấy hết can đảm nói: "Quyển sách này vốn là của tiểu nhân, Vương gia nếu xem xong rồi có thể trả lại cho tiểu nhân được không?"
Dạ Bắc Thừa nhướn mày, hỏi: "Của ngươi?"
Lâm Sương Nhi gật đầu, tổng không thể khai ra Đông Mai được chứ?
Dù sao, cô nương nào lại đi xem loại sách này.
Dạ Bắc Thừa tùy ý lật một trang, chỉ vào chữ trên đó hỏi nàng: "Ngươi nói là của ngươi, vậy ngươi có nhận ra chữ trên này không?"
Lâm Sương Nhi nào có nhận ra chữ gì, nàng ngay cả tên mình cũng không biết viết.
Lắc đầu, Lâm Sương Nhi nói: "Không nhận ra."
Dạ Bắc Thừa cong môi cười: "Vậy ngươi làm sao chứng minh, đây là sách của ngươi?"
Lâm Sương Nhi mím môi, nhất thời không nghĩ ra cách nào, ngây ngốc ngồi xổm trước mặt y, mặt nghệt ra có chút ngốc nghếch.
Dạ Bắc Thừa liếc nhìn nàng, thần sắc thản nhiên nói: "Nếu muốn chứng minh cũng không phải không có cách."
Lâm Sương Nhi ngẩng đầu nhìn y, đôi mắt trong veo sáng ngời.
Dạ Bắc Thừa ho khan một tiếng, nói: "Ta dạy ngươi đọc chữ, khi nào nhận biết hết chữ trong này, ta sẽ trả lại cho ngươi."
Lâm Sương Nhi chỉ vào quyển sách trong tay Dạ Bắc Thừa, ngây thơ hỏi: "Chữ trong này sao?"
Dạ Bắc Thừa: "Phải, tất cả chữ trong này."
Lâm Sương Nhi có chút khó xử…
Tuy nàng không biết chữ nhưng nàng cũng biết, quyển sách này miêu tả đều là chuyện nam nữ…