Dạ Bắc Thừa lạnh lùng liếc nhìn mọi người, giọng nói lộ rõ vẻ khó chịu: "Ai rót rượu cho hắn?"
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau.
Có Dạ Bắc Thừa che chở, ai dám cả gan rót rượu cho hắn chứ?
Vị phó tướng nhìn chén rượu trước mặt Lâm Sương Nhi, bỗng nhiên hiểu ra, cười nói: "Bọn thuộc hạ nào dám chuốc rượu hắn, là tiểu tử này tự cầm nhầm chén uống rượu của Vương gia rồi."
Dạ Bắc Thừa lúc này mới nhìn chén rượu của mình, vừa rồi còn đầy ắp mà giờ đã cạn, một giọt cũng không còn, tất cả đều bị nàng uống hết.
Nữ Nhi Hồng ủ mười năm, cho dù là một nam nhân có tửu lượng tốt cũng khó mà chịu nổi, huống chi là nàng chưa từng uống rượu.
Mọi người cười ồ lên, hóa ra là một màn hiểu lầm.
Phó tướng Vương Khôi nhìn đĩa đậu tằm trên bàn chỉ còn lại vỏ, không nhịn được trêu chọc: "Hay cho tiểu tử này, cả đĩa đậu tằm cũng ăn hết, chắc là dùng để nhắm rượu thế nên mới lỡ uống say rồi."
Mọi người lại được một trận cười vang.
Lâm Sương Nhi đầu váng mắt hoa, đang khó chịu thì tiếng ồn ào xung quanh khiến nàng càng thêm bứt rứt.
Nàng nắm chặt vạt áo trước ngực Dạ Bắc Thừa, dụi đầu vào lòng y, miệng phát ra tiếng rêи ɾỉ như làm nũng.
Dạ Bắc Thừa cúi đầu nhìn tiểu tử cứ chui rúc vào lòng mình, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.
Nàng gan to ra rồi, dám lén lút uống rượu của y, lại còn dám ngang nhiên chui vào lòng y, ngay cả dáng vẻ làm nũng này cũng giống hệt Đại Hổ.
Trời đã về khuya, cũng nên đưa nàng về thôi.
Dạ Bắc Thừa đứng dậy đẩy ghế ra, bế Lâm Sương Nhi xuống lầu.
Quân sĩ vẫn còn luyến tiếc, đuổi theo sau hỏi: "Vương gia, còn hiệp hai nữa mà, giao tiểu huynh đệ này cho bọn thuộc hạ chăm sóc, rồi chúng ta uống tiếp."
Dạ Bắc Thừa không quay đầu lại: "Không được, hắn muốn ngủ rồi."
Nhìn Dạ Bắc Thừa bế Lâm Sương Nhi đi thẳng không ngoảnh lại, mọi người vừa kinh ngạc vừa ngỡ ngàng.
Họ chưa từng thấy Dạ Bắc Thừa cưng chiều một người như vậy.
Ra khỏi cửa tửu lâu, Huyền Vũ đã chuẩn bị xe ngựa chờ sẵn bên ngoài.
Thấy Dạ Bắc Thừa bế Lâm Sương Nhi ra, Huyền Vũ vội vàng vén rèm xe.
Dạ Bắc Thừa bế Lâm Sương Nhi vào trong xe.
Trong xe ngựa, Lâm Sương Nhi nép vào lòng Dạ Bắc Thừa ngủ say sưa, đêm khuya gió nổi thổi tung rèm xe, Lâm Sương Nhi khẽ nhíu mày, rúc sâu hơn vào lòng y.
Huyền Vũ đánh xe bên ngoài, hỏi Dạ Bắc Thừa: "Vương gia, chúng ta bây giờ về thẳng phủ sao?"
Từ phố Trường An về Hầu phủ không xa, chỉ mất nửa tuần hương.
Cúi đầu nhìn Lâm Sương Nhi say đến bất tỉnh nhân sự trong lòng, Dạ Bắc Thừa nói: "Đi đường Bắc."
Từ phố Trường An về Hầu phủ có hai đường, Nam và Bắc.
Đường Nam gần nhất, chỉ mất nửa tuần hương, còn đường Bắc xa hơn, gần như phải vòng quanh cả kinh thành, mất khoảng hai tuần hương.
Huyền Vũ không hỏi gì thêm, đánh xe quay đầu đi về hướng Bắc.
Men rượu bốc lên, Lâm Sương Nhi ngủ không yên giấc, lại thêm trên người bị gò bó khiến nàng càng thêm khó chịu. Trong cơn mê man, nàng đưa tay nhỏ ra liên tục kéo lung tung trên người mình.
Một lát sau, một vật từ trong áσ ɭóŧ của Lâm Sương Nhi rơi ra.
Nhìn rõ vật đó, lông mày Dạ Bắc Thừa nhướng lên, khóe môi khẽ nhếch thành một nụ cười.
Y cúi người nhặt vật dưới đất lên.
Dạ Bắc Thừa là người thông minh, đương nhiên biết đây là vật gì.
Chắc hẳn đây chính là thứ nàng dùng để quấn ngực.
Dạ Bắc Thừa cúi đầu, ngửi thứ đồ lạ lẫm trên tay, trên đó vẫn còn lưu lại hương thơm đặc trưng trên người nàng.
Không còn bị thứ quấn ngực gò bó, thân hình thiếu nữ càng thêm mềm mại, Dạ Bắc Thừa ôm trong lòng, nhẹ bẫng như bông.
Bàn tay đặt trên eo nàng vô thức siết chặt vòng eo nhỏ nhắn mềm mại, Dạ Bắc Thừa khẽ hít một hơi.
Nàng thật mềm mại...
Nàng ngủ rất yên bình, Dạ Bắc Thừa không nhịn được cúi đầu nhìn kỹ nàng.
Gò má ửng hồng vì say của Lâm Sương Nhi như điểm xuyết hai áng mây đỏ, hàng mi dài cong vυ"t, sống mũi nhỏ nhắn cao thẳng, đôi môi hồng hào căng mọng...
Càng nhìn càng thuận mắt, càng nhìn càng xinh đẹp.
Dạ Bắc Thừa đang nhìn say sưa, người trong lòng không biết mơ thấy gì, khẽ mở môi, hơi thở dần dồn dập.
Cử chỉ vô ý, lại vô cùng quyến rũ.
Ánh mắt Dạ Bắc Thừa dán chặt vào môi Lâm Sương Nhi, bỗng chốc có chút mê muội.
Trong đầu lại hiện lên những ý nghĩ đen tối.
Trong không gian mờ ảo, hương rượu nồng nàn hòa quyện cùng hương thơm thanh khiết trên người thiếu nữ.
Dạ Bắc Thừa chậm rãi cúi xuống, từ từ đến gần nàng, khoảng cách giữa hai người ngày càng gần, hơi thở của Dạ Bắc Thừa dần trở nên gấp gáp, quấn quýt cùng hơi thở của Lâm Sương Nhi.
Đang lúc sắp đạt được ý nguyện, không ngờ người trong lòng bỗng nhiên mở mắt.
Lâm Sương Nhi chợt rơi vào đôi mắt sâu thẳm như hồ nước của Dạ Bắc Thừa.
Trời đã khuya, trăng treo trên ngọn cây, ánh trăng thanh khiết xuyên qua cửa sổ chiếu lên hai người.
Dáng vẻ của Dạ Bắc Thừa ẩn trong bóng tối, chỉ còn lại hơi thở nóng bỏng của y.
Lâm Sương Nhi đầu óc choáng váng, mọi thứ xung quanh đều mơ hồ, kể cả Dạ Bắc Thừa trước mặt.
Nàng nhìn bóng đen trước mặt với vẻ mặt hoang mang, đôi má ửng đỏ, ánh mắt mơ màng, ngực phập phồng lên xuống.
"Vương gia..." Nàng lẩm bẩm gọi hắn, giọng nói mơ màng mang theo nét quyến rũ khác lạ.
Dạ Bắc Thừa nuốt nước bọt, máu trong người dần sôi lên.
"Sao vậy?" Y đáp lại bằng giọng trầm thấp, khàn đặc mà đầy nam tính.
Lâm Sương Nhi cảm thấy trong l*иg ngực như có lửa đốt, nóng rát khó chịu, đầu càng thêm đau nhức, ngay cả người trước mặt cũng không nhìn rõ.
"Tiểu nhân khó chịu..."
Nàng thật sự khó chịu, cái cảm giác này rất khó diễn tả, khiến nàng ngủ không được, tỉnh cũng không xong.
"Say rượu đương nhiên là khó chịu." Giọng y rõ ràng mang theo sự cưng chiều, Lâm Sương Nhi nghi ngờ mình vẫn đang nằm mơ, nếu không thì sao Dạ Bắc Thừa lại nói chuyện với nàng như vậy chứ? Dù sao, trong ấn tượng của nàng, Vương gia luôn lạnh lùng, vô tình...
Nàng khẽ rêи ɾỉ hai tiếng, như thở dốc, như nức nở.
Khẽ nhíu mày, nàng muốn tìm cách giải tỏa nhưng lại không biết làm thế nào.
"Vương gia, khó chịu quá..." Nàng không tìm được cách nào, chỉ đành nắm chặt vạt áo trước ngực Dạ Bắc Thừa.
Nhìn người trong lòng dần chìm vào giấc ngủ, Dạ Bắc Thừa không nhịn được nữa, cúi xuống ngậm lấy đôi môi mềm mại ướŧ áŧ của nàng, bá đạo tách mở hàm răng nàng, không chút lưu tình chiếm đoạt hương vị ngọt ngào trong khoang miệng nàng.
Lâm Sương Nhi khẽ nhíu mày, dường như cảm nhận được điều gì đó, bàn tay nhỏ bé vùng vẫy lung tung.
Dạ Bắc Thừa dùng một tay bắt lấy bàn tay không yên phận của nàng khóa ra sau lưng, khiến người trong lòng không thể giãy giụa.
Con người một khi đã có lòng tham thì sẽ muốn có được nhiều hơn.
Bàn tay to lớn của Dạ Bắc Thừa chậm rãi luồn vào trong áo nàng, cách một tầng áo mỏng, y mạnh mẽ vuốt ve, không cho nàng có cơ hội từ chối.
Lâm Sương Nhi mơ mơ màng màng, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra, đầu nàng rất nặng, toàn thân mệt mỏi rã rời, ngay cả sức lực để vùng vẫy cũng không có.