Chương 36: Đừng dọa nàng ấy

Bàn tay Dạ Bắc Thừa rộng lớn, tay Lâm Sương Nhi lại nhỏ nhắn mềm mại. Khi bàn tay to lớn ấy bao bọc lấy tay nàng, Lâm Sương Nhi cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay y truyền tới.

Lòng bàn tay y rất ấm, thậm chí có phần nóng rực, khác hẳn với vẻ lạnh lùng cứng rắn của con người y.

Thế nhưng Lâm Sương Nhi lại thấy lúng túng, bất kể là do thân phận cách biệt hay vì nguyên do nào khác, nàng luôn cảm thấy hành động này của Dạ Bắc Thừa có phần không hợp lẽ thường.

Lâm Sương Nhi khẽ giãy giụa, nhưng không thể thoát ra.

Cảm nhận được nàng vùng vẫy, Dạ Bắc Thừa không những không buông tay, ngược lại còn siết chặt hơn.

"Còn dám cựa quậy, bổn vương không dám chắc lát nữa sẽ làm ra hành động điên rồ gì với ngươi đâu."

Giọng y đều đều, nhưng từng chữ lại ẩn chứa sự uy hϊếp.

Thật là bá đạo, chẳng nói lý lẽ!

Lâm Sương Nhi không khỏi thầm oán trách trong lòng.

Nhưng nàng không thể cưỡng lại sự bá đạo của Dạ Bắc Thừa, đành để mặc y nắm tay.

Huyền Vũ đánh xe ngựa đưa hai người đến một tửu lâu trên phố Trường An, nơi các binh sĩ đã chờ đợi từ lâu.

Quân lính trong doanh tráo vừa cởi bỏ quân phục liền không còn câu nệ lễ nghi, từng người khoác vai bá cổ, tự do tự tại, hệt như những lão binh.

Vừa thấy Dạ Bắc Thừa đưa Lâm Sương Nhi vào, bọn họ liền ùa lên cười nói với y.

Dạ Bắc Thừa thỉnh thoảng khẽ nhếch môi cười, nhưng chỉ thoáng qua rồi biến mất.

Lâm Sương Nhi đi theo sau Dạ Bắc Thừa, tay nhỏ nắm chặt lấy tay áo y không dám buông, ánh mắt luôn rụt rè nhìn đám người lực lưỡng trong phòng, trong lòng nàng có chút sợ hãi.

Vài binh sĩ dẫn đầu vừa nhìn đã thấy Lâm Sương Nhi nấp sau lưng Dạ Bắc Thừa, liền trêu chọc: "Vương gia hôm nay mang theo tiểu công tử trông thật tuấn tú."

Bị ánh mắt của bọn họ nhìn chằm chằm khiến Lâm Sương Nhi không thoải mái, nàng càng rúc sâu vào sau lưng Dạ Bắc Thừa.

Mấy vị tướng quân cười nói: "Nấp ở phía sau làm gì? Chúng ta đâu phải người xấu, cũng chẳng ăn thịt ngươi, đều là huynh đệ cả, Ra đây uống rượu, chơi oẳn tù tì với các ca ca nào." Vừa nói, một binh sĩ liền tiến lên muốn kéo Lâm Sương Nhi ra.

Dạ Bắc Thừa giơ tay lên, chặn bàn tay đang vươn tới Lâm Sương Nhi, thản nhiên nói: "Hắn ấy nhút nhát, đừng làm hắn sợ."

Phó tướng Vương Khôi tiến lên hòa giải, cười nói: "Phải phải phải, chúng ta đều là người thô kệch, đừng làm hư tiểu hài tử."

Nói rồi, mấy người vây quanh Dạ Bắc Thừa đi thẳng vào phòng riêng.

Người rất đông, Lâm Sương Nhi dần bị đẩy ra phía sau.

Thấy Lâm Sương Nhi không theo kịp, Dạ Bắc Thừa dừng bước, đứng tại chỗ đợi nàng.

Đợi Lâm Sương Nhi theo kịp, y lại nắm lấy tay nàng, hai người cùng nhau bước vào phòng riêng.

Dạ Bắc Thừa ngồi vào vị trí chủ tọa, hai bên đều có chỗ trống, Lâm Sương Nhi rất tự giác đứng sau lưng y để tiện hầu hạ.

"Ngồi xuống." Dạ Bắc Thừa đột nhiên nhìn nàng nói.

Lâm Sương Nhi hơi ngẩn người, còn tưởng mình nghe nhầm.

Mãi đến khi Dạ Bắc Thừa lại nói: "Ngồi bên cạnh bổn vương."

Lâm Sương Nhi cảm thấy việc này không hợp lễ nghi, vừa định từ chối, liền thấy sắc mặt Dạ Bắc Thừa âm trầm: "Đừng để bổn vương nói lần thứ ba."

Dạ Bắc Thừa khi tức giận rất đáng sợ, Lâm Sương Nhi đành phải cắn răng ngồi vào chỗ trống bên cạnh y.

Món ăn nhanh chóng được dọn lên, đầy cả một bàn lớn, toàn là sơn hào hải vị mà Lâm Sương Nhi chưa từng được ăn.

Sắc hương vị đều đủ cả, rất kí©h thí©ɧ vị giác.

Lâm Sương Nhi lặng lẽ nuốt nước miếng, nhưng không dám động đũa.

Nói thật, nàng đã cả ngày chưa ăn gì, bụng sớm đã đói meo, nhưng bên cạnh lại có một vị đại thần ngồi, đại thần chưa động đũa, nàng nào dám, nàng chỉ biết nhìn chằm chằm món ăn trước mặt mà nuốt nước miếng.

Các binh sĩ lại không câu nệ những lễ nghi này, bọn họ vừa ăn vừa uống, vừa oẳn tù tì hành lệnh, vô cùng thoải mái.

Lâm Sương Nhi ngồi bên cạnh cũng không dám gắp thức ăn, chỉ lặng lẽ nghe bọn họ nói chuyện phiếm.

Cuối cùng, Dạ Bắc Thừa cầm đũa bắt đầu gắp thức ăn, Lâm Sương Nhi nghĩ, đợi y ăn rồi, nàng sẽ lập tức động đũa.

Ai ngờ, món Dạ Bắc Thừa gắp lại đưa thẳng vào bát nàng.

Lâm Sương Nhi ngạc nhiên nhìn y, có chút sững sờ.

"Còn muốn ăn gì nữa?" Dạ Bắc Thừa hỏi nàng.

Vừa rồi thấy nàng cứ nhìn chằm chằm đĩa ngó sen ngào đường, Dạ Bắc Thừa biết nàng nhất định rất muốn ăn, liền tiện tay gắp cho nàng vài miếng.

Lâm Sương Nhi lúc này mới cầm đũa, gắp miếng ngó sen trong bát lên nếm thử.

Vị chua ngọt vừa miệng, mềm dẻo thơm ngon, Lâm Sương Nhi híp mắt, mặt lộ vet thỏa mãn.

Chẳng mấy chốc, ngó sen trong bát đã hết, nàng ngước mắt nhìn lướt qua các món trên bàn, đột nhiên rất muốn ăn món thịt viên kho tàu phía đối diện, nhưng khoảng cách quá xa, nàng không gắp tới.

Ánh mắt thoáng qua vẻ thất vọng, Lâm Sương Nhi thèm thuồng nuốt nước miếng.

Ai ngờ, ngay sau đó, Dạ Bắc Thừa như có thể nhìn thấu suy nghĩ của nàng, lại gắp cho nàng hai miếng thịt viên kho tàu.

"Còn muốn ăn gì nữa?"

Lâm Sương Nhi cảm thấy, Dạ Bắc Thừa nhất định có thuật đọc tâm, nếu không tại sao mỗi lần đều có thể nhìn thấu suy nghĩ của nàng chứ?

Suốt bữa ăn, Lâm Sương Nhi đều không tự mình gắp thức ăn, hễ nàng nhìn món nào lâu hơn hai lần, ngay sau đó, Dạ Bắc Thừa đều sẽ gắp món đó vào bát nàng, toàn bộ thời gian, Lâm Sương Nhi chỉ lo ăn món trong bát mình.

Dạ Bắc Thừa cũng phải uống rượu, trong chén rượu bên cạnh y luôn có người rót đầy, tửu lượng y rất tốt, ngàn chén không say, nhưng y cũng không uống liên tục, chỉ khi người khác kính rượu, y mới uống một chén nửa chén.

Lâm Sương Nhi ăn no rồi, nhưng bữa tiệc vẫn chưa tàn, thấy mọi người vẫn đang trò chuyện rôm rả, chắc còn phải một lúc nữa mới tan.

Lâm Sương Nhi đợi đến chán, liền đẩy đĩa đậu tằm trên bàn về phía mình, vừa ăn đậu tằm vừa nghe bọn họ nói cười.

Đôi khi nghe thấy chuyện thú vị nàng cũng cười theo, không biết từ bao giờ, nàng đã ăn hết cả đĩa đậu tằm.

Đậu tằm rất mặn, nàng cảm thấy vô cùng khát nước, thấy trước mặt mình có một chén nước, không chút suy nghĩ liền bưng lên uống một hơi cạn sạch.

Nuốt xuống rồi, nàng mới chép miệng, lúc này mới phát hiện ra hình như có gì đó sai sai.

Mùi rượu nồng nàn xộc lên từ lưồng ngực, trong miệng nàng bắt đầu có vị đắng và cay.

Lâm Sương Nhi nhíu mày, vội vàng che miệng lại để ngăn tiếng nấc, nước mắt cay xè trào ra.

Nàng lại nhìn chén nước trên bàn, lúc này mới chợt hiểu ra.

Đây nào phải nước, rõ ràng là một chén rượu nữ nhi hồng lâu năm.

Thấy Dạ Bắc Thừa không chú ý đến sự khác thường của mình, Lâm Sương Nhi vội vàng đẩy chén rượu sang một bên, len lén lau miệng.

Chỉ một chén thôi, hẳn là không sao.

Lúc đầu cũng không thấy có gì, chỉ là ngực hơi nóng lên, nhưng dần dần nàng liền ngồi không yên, trong l*иg ngực như có lửa đốt.

Lâm Sương Nhi chưa từng uống rượu, tửu lượng lại càng kém.

Hai má dần dần ửng hồng, ửng hồng như hoa đào tháng ba, men say vừa lên liền như thủy triều cuồn cuộn, không sao ngăn nổi.

Lâm Sương Nhi đột nhiên cảm thấy vô cùng buồn ngủ, đầu nhỏ gật gù như gà mổ thóc.

Nàng nắm lấy tay áo Dạ Bắc Thừa, nhỏ nhẹ gọi y một tiếng: "Vương gia..."

Sau đó, thân thể không chống đỡ nổi nữa, nghiêng ngả sang một bên.

Dạ Bắc Thừa nhanh tay lẹ mắt, đưa tay ôm nàng lại, cánh tay siết chặt, Lâm Sương Nhi ngã vào lòng Dạ Bắc Thừa bất tỉnh nhân sự.

Y nhìn thoáng qua gò má ửng hồng của Lâm Sương Nhi, ánh mắt lạnh lùng quét qua mọi người, lạnh giọng hỏi: "Ai rót rượu cho hắn?"