Lâm Sương Nhi muốn khóc mà không ra nước mắt.
Dạ Bắc Thừa mang nàng đến nơi nuôi hổ.
Nơi này được xây kín bằng gạch đất, tường cao hai trượng, Lâm Sương Nhi vừa đến ngoài tường đã nghe thấy bên trong truyền đến tiếng gầm rú chấn động màng nhĩ.
Nàng sợ đến mức nước mắt muốn trào ra, hai tay không ngừng níu lấy tay áo Dạ Bắc Thừa, cầu xin: "Vương gia, tiểu nhân không vào được không?"
Dạ Bắc Thừa nói: "Đã đến một chuyến, sao lại không vào xem thử?"
Đại Hổ là con hổ con y nhặt được trên chiến trường ba năm trước khi xuất chinh.
Y nhớ khi mới nhặt được nó, nó chỉ nhỏ bằng bàn tay, nằm trong lòng bàn tay y kêu meo meo đòi ăn, vô cùng đáng yêu.
Để nuôi sống nó, Dạ Bắc Thừa tốn không ít tâm tư, lúc nhỏ nó cần uống sữa, y liền ngày ngày đến nhà dân xin sữa bò hoặc sữa dê cho nó uống, sau khi cai sữa, nó lại bắt đầu ăn thịt, Dạ Bắc Thừa liền ngày ngày đi săn thú rừng cho nó.
Cho đến khi nó hoàn toàn trưởng thành, Dạ Bắc Thừa muốn thả nó về rừng, nhưng nó lại không chịu đi, cứ quấn quýt bên cạnh y như mèo con.
Dạ Bắc Thừa không còn cách nào khác, bèn nuôi nó trong doanh trại, ngày ngày sai người canh giữ cho nó ăn thịt chim.
Y cảm thấy Đại Hổ đáng yêu như vậy, ai cũng sẽ thích, nên y liền nôn nóng muốn mang Lâm Sương Nhi đến xem.
Nhưng Lâm Sương Nhi không nghĩ vậy.
Người bình thường nào lại xem hổ là thú cưng?
Y nhất định là muốn đem nàng cho hổ ăn thịt.
Khó trách, khó trách Triệu ma ma trước khi ra ngoài lại khác thường như vậy, lúc trước nàng còn chưa hiểu, bây giờ thì đã rõ rồi.
Dạ Bắc Thừa căn bản không định tha cho nàng.
Binh sĩ canh cửa vừa thấy Dạ Bắc Thừa liền cung kính hành lễ, còn mở cửa tường cho y.
Dạ Bắc Thừa khẽ gật đầu, bước chân đi trước, thấy Lâm Sương Nhi không theo kịp, y dừng bước, quay đầu nhìn nàng, rồi ra hiệu cho nàng đi theo.
Lâm Sương Nhi run rẩy cả người, sắc mặt trắng bệch.
Nhưng Dạ Bắc Thừa nhìn nàng chằm chằm, dường như nàng không vào thì y sẽ không bỏ qua.
Lâm Sương Nhi mang tâm thế như đi vào chỗ chết, cắn răng đi theo sau Dạ Bắc Thừa.
Vừa vào cửa, nàng liền thấy một con mãnh thú khổng lồ lao về phía hai người.
Dạ Bắc Thừa đứng im tại chỗ không hề nhúc nhích, Lâm Sương Nhi kêu lên một tiếng, vấp vàng trốn sau lưng y, vùi mặt vào lưng y, sợ đến hồn phi phách tán.
Nào ngờ, cơn đau dự kiến không đến, ngược lại nghe thấy tiếng kêu meo meo như làm nũng.
Lâm Sương Nhi run rẩy mở mắt, liền thấy con hổ lớn chui vào lòng Dạ Bắc Thừa, cái đầu to cứ cọ cọ vào người y.
Cái dáng vẻ híp mắt hưởng thụ kia, hình như đang làm nũng?
Lại nhìn Dạ Bắc Thừa, y đang âu yếm vuốt ve đầu con hổ.
Dạ Bắc Thừa này khác hẳn với Dạ Bắc Thừa mà nàng thường thấy, Dạ Bắc Thừa lúc này rất dịu dàng, không hề có chút khí chất vương gia nào, vẻ áp bức ngày xưa cũng biến mất, trở nên gần gũi hơn rất nhiều.
Đại Hổ cọ xát hồi lâu mới ngẩng đầu lên khỏi lòng Dạ Bắc Thừa, nó nghiêng đầu nhìn Lâm Sương Nhi, như vừa mới phát hiện ra sự tồn tại của nàng.
Lâm Sương Nhi đứng im không dám động đậy, Đại Hổ liền bước chân vòng quanh nàng hai vòng, vừa đi vừa dùng mũi ngửi mùi hương trên người nàng.
Lâm Sương Nhi nuốt nước miếng, ánh mắt rụt rè nhìn Dạ Bắc Thừa như đang cầu cứu y.
Ai ngờ, Dạ Bắc Thừa không những không giải vây cho nàng, còn nói: "Đại Hổ rất ngoan, ngươi có thể sờ nó."
Sờ nó?
Lâm Sương Nhi muốn khóc mà không ra nước mắt, ai dám sờ đầu hổ chứ.
"Vương gia... không sờ được không?" Lâm Sương Nhi nước mắt muốn rơi xuống, nàng thật sự không dám sờ.
Lâm Sương Nhi không sờ nó, Đại Hổ cứ quanh quẩn bên cạnh nàng, đuôi vểnh cao, Lâm Sương Nhi cũng không biết nó ghét nàng hay thích nàng.
Dạ Bắc Thừa nhếch môi cười nói: "Nếu ngươi không sờ nó, nó sẽ không dễ dàng rời đi đâu."
Nghe vậy, dù trong lòng sợ muốn chết, Lâm Sương Nhi vẫn cố lấy can đảm đưa tay ra, run rẩy sờ lên đầu Đại Hổ.
Phải nói là, cảm giác thật tuyệt, lông mềm mượt, béo ú, rất có cảm giác thịt đầy đặn.
Lâm Sương Nhi vốn chỉ định sờ nhẹ một cái cho xong chuyện, ai ngờ con hổ lớn lại nằm xuống đất, lộ ra cái bụng trắng muốt, bốn chân chổng lên trời, híp mắt ra vẻ hưởng thụ.
Lâm Sương Nhi khó hiểu nhìn Dạ Bắc Thừa.
Nó làm vậy là có ý gì?
Chẳng lẽ muốn ăn vạ?
Dạ Bắc Thừa bật cười, chắc là không ngờ Đại Hổ lại thích Lâm Sương Nhi như vậy.
Y nói: "Đại Hổ rất thích ngươi, lộ bụng ra là vì tin tưởng ngươi, muốn ngươi sờ nó nhiều hơn."
"Còn phải sờ nữa sao?" Lâm Sương Nhi cười khổ.
Tuy nhiên, sau khi tiếp xúc vừa rồi, nỗi sợ hãi của nàng đối với Đại Hổ cũng dần dần biến mất.
Từ từ ngồi xổm xuống, Lâm Sương Nhi liếc nhìn Dạ Bắc Thừa, sau đó cẩn thận đặt tay lên bụng Đại Hổ.
Đại Hổ lại bắt đầu phát ra tiếng kêu meo meo như làm nũng, đôi mắt híp lại dần dần cong thành hình trăng khuyết, dường như rất hưởng thụ.
Lâm Sương Nhi lại lấy hết can đảm, xòe tay ra xoa xoa bụng nó.
Đại Hổ lập tức lăn lộn, bốn cái chân to thu lại móng vuốt, vui vẻ vẫy vùng.
Lâm Sương Nhi dần dần tìm thấy niềm vui, có chút yêu thích không buông, cũng mặc kệ Dạ Bắc Thừa có đồng ý hay không, liền ngồi phịch xuống đất chơi đùa với Đại Hổ.
Nàng khi thì xoa bụng Đại Hổ, lúc thì véo cái mặt béo ú của nó, lúc lại nắm lấy bàn chân của Đại Hổ chọc chọc vào cái đệm thịt của nó.
Sau đó, nàng càng táo bạo hơn, cúi đầu dùng mũi chạm vào cái mũi nhỏ ướŧ áŧ hồng hào của Đại Hổ.
Đại Hổ cũng rất phối hợp, nó nằm im bất động đợi Lâm Sương Nhi chạm mũi vào mũi nó xong, mới lại bắt đầu nhảy nhót tưng bừng.
Vừa rồi còn sợ muốn chết, bây giờ lại thân thiết như vậy.
Dạ Bắc Thừa cúi đầu nhìn một người một thú chơi đùa quên cả trời đất, khóe miệng không khỏi nhếch lên.
Lâm Sương Nhi cười rất vui vẻ, đôi mắt to cong thành hình trăng khuyết, khi nàng cười, hai bên khóe miệng sẽ hiện ra hai lúm đồng tiền nhỏ xinh, vô cùng đẹp mắt.
Dạ Bắc Thừa cảm thấy, nụ cười trên mặt Lâm Sương Nhi còn rạng rỡ hơn cả ánh nắng tươi đẹp này, y đã gặp vô số nữ nhân xinh đẹp, nhưng chưa từng thấy nụ cười nào trong sáng thuần khiết như vậy, giống như tuyết tan trong mùa đông, từng giọt từng giọt rơi xuống lòng người, dù là băng giá kiên cố đến đâu cũng phải tan chảy.
Thấy thời gian cũng không còn sớm, mà Lâm Sương Nhi lại không có ý định rời đi, Dạ Bắc Thừa không nhịn được nói: "Hôm nay đến đây thôi, ngày khác ta lại dẫn ngươi đến thăm nó."
Lâm Sương Nhi ngẩng đầu nhìn Dạ Bắc Thừa, ánh mắt đầy lưu luyến: "Bây giờ phải đi rồi sao?"
Dạ Bắc Thừa gật đầu, bọn họ đã chơi rất lâu rồi, tướng sĩ còn đang đợi y dùng bữa.
Lâm Sương Nhi lưu luyến nhìn Đại Hổ, đột nhiên cảm thấy nó thật đáng thương.
Lâm Sương Nhi mềm mại hỏi y: "Không thể ở lại với nó thêm một chút nữa sao?"
Dạ Bắc Thừa dịu dàng dỗ dành: "Hôm nay đã chơi rất lâu rồi, ngày khác lại đến được không?"
Thấy Lâm Sương Nhi vẫn đứng yên tại chỗ không nỡ rời đi, Dạ Bắc Thừa bất đắc dĩ nắm tay nàng đi ra ngoài.
Lâm Sương Nhi ngẩn người, không thể tin nổi nhìn Dạ Bắc Thừa, xác nhận là hy ắn đang nắm tay, nàng liền muốn giãy ra.