Đi bộ xuống đường núi khoảng một tiếng, sương mù lúc này cũng đã tan hẳn, khói từ các ống khói trong trấn thấp thoáng từ xa. Dương Xán bước đi khá nhanh, gấu áo gấm trắng muốt như trăng lúc này cũng đã lấm tấm vết cỏ cắt nhưng điều này không hề cản trở bước chân nhẹ nhàng của nàng.
Vừa bước lên con đường đá xanh ở cổng trấn nàng đã bị lóa mắt. Một người bán hàng rong bên đường lắc chiếc trống lắc, giỏ tre chất đầy những chiếc kẹo bằng đường đủ màu sắc của hổ, thỏ và những em bé bụ bẫm đang cười toe toét, mặc áo khoác ngắn chạy qua trong tay cầm theo chong chóng, những cánh quạt giấy quay tít tạo nên những cơn gió mạnh trước mắt chúng, biển hiệu nhà hàng rung rinh trong ánh sáng ban mai, mùi thịt hòa quyện với mùi bánh kếp từ những quầy hàng ven đường khiến bụng nàng cồn cào.
Nàng đứng đó nhìn một lúc, những ngón tay vô thức vuốt ve vỏ kiếm bên hông. Trong mười sáu năm sống trên núi ngoài những lần xuống núi mua đồ ra thì nàng chưa bao giờ thấy cảnh nào náo nhiệt đến thế. Giỏ hàng của người bán hàng rong chất đầy những chiếc kẹo đường đủ màu sắc, chong chóng của trẻ con quay tít mù và ngay cả những tấm vải hoa do những người phụ nữ bán trên phố cũng rực rỡ hơn chiếc áo phông bạc màu của nàng gấp mười lần.
Nỗi buồn chia ly gần đây dường như đã tan biến theo làn gió nhẹ từ thế giới ồn ào ùa tới. Nàng chạm vào chiếc túi vải trên tay, nhớ lại những đồng bạc lẻ mà sư phụ đã cho hôm qua, mắt nàng sáng lên rồi vội vã đi đến quầy bánh bao.
Đi ngang qua một quầy hàng đầy ắp đồ chơi, nàng không khỏi dừng lại. Những thanh kiếm gỗ sơn đỏ được bày ra tuy không sắc bén bằng thanh kiếm của nàng nhưng vẫn được chế tác rất uy nghi. Còn có những con chim gỗ nhỏ bằng lòng bàn tay với đôi cánh được vẽ lông vũ sặc sỡ, nghe nói khi được xâu lại có thể bay cao nửa mét. Vừa định chạm vào một con, nàng bỗng bị ai đó va mạnh vào vai.
"Xin lỗi, xin lỗi!" Một người đàn ông mặc đồ xám lẩm bẩm, chen lấn tiến về phía trước.
Dương Xán loạng choạng nhưng rất nhanh nàng đã lấy lại được thăng bằng, nàng cứ ngỡ đó chỉ là một người qua đường vội vã nên quay lại nhìn con chim gỗ. Khi cuối cùng cũng đến được quầy bánh bao hấp và chạm vào túi vải trong tay, nàng đột nhiên khựng lại. Quai túi bị đứt, những đồng bạc rời rạc và tờ giấy bạc bên trong đều biến mất.
Tim nàng hẫng một nhịp. Nàng quay lại nhưng người đàn ông mặc đồ xám vừa va vào nàng đã biến mất. Dòng người qua lại tấp nập nhưng không ai để ý đến "chàng trai trẻ" đang đứng sững sờ ở đó.
Dương Xán nắm chặt tay đến mức các đốt ngón tay nàng đều trắng bệch, chuôi kiếm cũng nóng rực lên. Luyện võ nhiều năm nên thính lực và thị lực của nàng đã vượt xa người thường, vậy mà lại bị một chiêu trò đơn giản như vậy lừa gạt, chắc hẳn những món đồ chơi mới lạ đó đã làm nàng mất tập trung.
"Chàng trai trẻ, muốn mua bánh bao hấp không? Vừa mới hấp xong, còn nóng hổi!" Chủ quán gọi, hắn nhấc nắp nồi hấp lên, hơi nước trắng xóa bốc lên nghi ngút kèm mùi thơm phức của thịt nhanh chóng liền lan tỏa.
Dương Xán nuốt nước bọt, tay còn lại loay hoay với gấu áo. Nàng thì thầm: "Không, cảm ơn." Nàng quay người rời đi, bước chân nặng nề. Số bạc mà sư phụ cho nàng không nhiều nhưng đó là tất cả số tiền nàng còn lại sau khi rời khỏi núi. Giờ đây, không có một đồng tiền, nàng thậm chí còn không đủ tiền mua một cái bánh bao hấp.
Nàng chậm rãi bước đi trên phố, cũng không còn liếc nhìn những món đồ chơi và kẹo đường nữa. Cảm giác phấn khích ban đầu vì sự mới lạ đã bị đè nén từ lâu bởi nỗi khó chịu khi gặp phải việc bị ăn cắp bạc. Đạo sĩ đã nói: "Đừng hành động bốc đồng" nhưng giờ đây nàng thậm chí còn không đủ sức để làm điều đó. Nàng không thể rút kiếm đuổi theo người trong trấn được, điều đó sẽ khiến nàng không khác gì một tên cướp.
Sau khoảng nửa tiếng đi bộ, hình ảnh trong trấn dần dần mờ nhạt phía sau. Dương Xán xoa bụng, cảm thấy đói cồn cào. Nàng quyết định rẽ vào một lùm cây ven đường, hy vọng tìm được chút trái cây dại nào đó để ăn. Vừa bước vào lùm cây được vài bước thì nghe thấy tiếng binh khí va chạm giòn giã phía trước, xen lẫn vài tiếng rêи ɾỉ khe khẽ.
Nàng dừng lại, ngồi xổm xuống sau một gốc cây rồi lén nhìn ra ngoài.
Trong một khoảng đất trống giữa rừng, vài gã đàn ông mặc đồ đen đeo mặt nạ đang đánh nhau quanh một cỗ xe ngựa. Hầu hết lính gác bên trong đều đã ngã xuống, số người còn lại cũng đang dần yếu đi, sắp bị đám người mặc đồ đen chém chết. Một góc rèm xe ngựa bị gió thổi bay để lộ ra một bóng người ngồi bên trong.
Đó là một nữ nhân ngồi trên xe lăn, khoác trên mình chiếc áo choàng trắng như trăng. Mũ trùm đầu tụt xuống để lộ một khuôn mặt vô cùng xinh đẹp. Lông mày nàng như những ngọn núi xa xăm, đôi mắt như dòng nước mùa thu, làn da trắng như ngọc mỡ cừu hảo hạng, nhưng đôi môi lại vô cùng nhợt nhạt toát lên vẻ yếu ớt. Dù đang gặp nguy hiểm nhưng khuôn mặt nàng lại không hề tỏ ra hoảng loạn, nàng chỉ lặng lẽ quan sát cuộc chiến, ánh mắt bình thản như vực sâu như hoàn toàn lạc lõng giữa những thanh kiếm lóe sáng.
Trái tim Dương Xán hẫng một nhịp.
Nàng đã từng thấy sương sớm, tuyết trắng dưới ánh trăng và những dòng suối trong vắt trên núi Vô Danh nhưng chưa từng thấy ai như thế này. Nàng ấy đẹp đến lạ thường. Dù ngồi xe lăn nàng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm hơn hẳn những người mặc đồ đen đang đứng kia, như thể máu me và sự bẩn thỉu xung quanh không thể chạm đến nàng.
"Bắt lấy người phụ nữ kia!" một người mặc đồ đen gầm lên, xuyên thủng hàng phòng thủ của lính canh và giơ dao lên chém người ngồi xe lăn.
Những người lính canh hét lên và cố gắng lao tới nhưng bị một người mặc đồ đen khác giữ lại, chỉ có thể bất lực nhìn lưỡi dao chém xuống.
Ngay lúc đó, một bóng người lao ra từ sau một cái cây nhanh như một cơn gió.
Dương Xán không hiểu tại sao nàng lại can thiệp vào chuyện này. Có lẽ là do ánh mắt bình tĩnh của người kia hoặc cũng có thể là do ánh sáng chói lòa của lưỡi dao. Nàng chỉ biết mình không thể nhìn ai đó bị gϊếŧ trước mắt cũng giống như nàng đã không thể nhìn con cáo nhỏ bị rắn cắn chết bên ngoài phòng thuốc.
Nàng không rút kiếm ra. Trong nháy mắt nàng đã xuất hiện ở trước xe lăn túm lấy cổ tay người áo đen và dùng sức vặn mạnh. Với một tiếng "rắc" người áo đen hét lên liền buông dao ra, cổ tay hắn bị vặn vẹo đến một góc độ kỳ lạ. Dương Xán nắm lấy dao rồi dùng sống dao chém ngược vào cổ người đàn ông. Hắn rêи ɾỉ một tiếng rồi ngã xuống đất.
Những động tác này nhanh như chớp.
Những người áo đen còn lại đều sững sờ, rõ ràng không ngờ lại có một "tên nhóc" xuất hiện từ hư không. Tên cầm đầu hét lên: "Thằng nhóc này từ đâu ra mà dám xen vào chuyện của người khác?”
Dương Xán kéo xe lăn lại, trong tay nắm chặt con dao, nàng nhướn mày nói: "Ta không thể bảo vệ lẽ phải sao?" Dù đói bụng nhưng nàng vẫn thừa sức đối phó với đám người áo đen này.
Đám người áo đen liếc mắt nhìn nhau rồi hai tên lao vào nàng. Dương Xán vẫn bình tĩnh, chân di chuyển nhanh nhẹn như sóc trong rừng theo bước chân của Vô Kết Đạo Tông. Tuy con dao trong tay nàng không phải là "Vân Xuyên Kiếm" huyền thoại, nhưng nó vẫn di chuyển với tốc độ và sức mạnh rất đáng kinh ngạc. Nàng né được nhát chém của một tên, rồi dùng mặt phẳng lưỡi kiếm đâm vào ngực một tên khác. Tên kia rêи ɾỉ, loạng choạng lùi lại vài bước, ngay lúc đó liền đâm sầm vào một cái cây.
Chỉ trong chốc lát nàng đã chế ngự được đám người áo đen còn lại. Nàng không gϊếŧ chết chúng mà chỉ làm trật khớp, khiến chúng nằm bất động trên mặt đất.
Dương Xán nín thở quay lại nhìn nữ nhân ngồi trên xe lăn. Nàng định nói gì đó thì lại khựng lại.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá in bóng lên khuôn mặt nàng. Nàng trông còn xinh đẹp hơn cả khi nhìn từ xa. Hàng mi dài và thanh tú, khẽ rung rinh như cánh bướm mỗi khi mí mắt khép lại. Khi nàng ngước lên, đôi mắt trong veo sáng ngời như chứa nước. Dù mới gặp nhau lần đầu nhưng dường như có điều gì đó đã nhẹ nhàng chạm vào trái tim nàng.
"Cảm ơn công tử đã cứu ta" nữ nhân khẽ nói, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không thể nhận ra nhưng vẫn trong trẻo.
Dương Xán bừng tỉnh khỏi cơn mê, hai má hơi ửng hồng. Nàng vội vàng dời mắt, gãi đầu nói: "Không có gì, chỉ là một việc nhỏ thôi." Lúc tranh đấu nàng không hề nghĩ đến, giờ mới nhận ra mình vẫn đang mặc chiếc áo gấm trắng muốt. Tuy có chút bụi bặm nhưng giữa khung cảnh xơ xác của khu rừng này vẫn trông thật lạc lõng. Chẳng trách đối phương lại gọi nàng là "thiếu gia."
Tưởng Du nhìn chàng trai trẻ trước mặt, thoáng chút ngạc nhiên trong mắt nhưng nàng rất nhanh đã chóng che giấu đi. Người này cao lớn, dáng người thẳng tắp, trên người mặc gấm vóc thượng hạng, ngũ quan tinh xảo. Động tác của hắn nhanh nhẹn đến kinh ngạc, tuy trông còn trẻ tuổi nhưng kỹ năng của hắn còn vượt trội hơn cả những cận vệ thân tín nhất của nàng. Đặc biệt là đôi mắt sáng như suối trên núi, trong trẻo đến mức khiến nàng có chút choáng váng.
Nàng đã từng thấy nhiều kẻ nịnh hót, tàn nhẫn trong cung nhưng chưa từng thấy ai như thế này. Hắn đã cứu người vậy mà lại làm như không có chuyện gì bất thường, mặt còn hơi ửng đỏ vì xấu hổ.
"Ta tên là Tưởng Du. Xin hỏi danh xưng của công tử?" Tưởng Du khẽ cúi đầu, dáng vẻ hoàn hảo.
"Ta tên Dương Xán” Dương Xán đáp, bụng nàng lại sôi lên đúng lúc không thích hợp. Nàng lập tức cảm thấy xấu hổ hơn nữa rồi theo bản năng vội ôm bụng.
Tưởng tượng đến điều này, một nụ cười khẽ hiện lên trên môi nàng. Nàng hỏi: "Dương công tử đã cứu ta một mạng. Ngươi muốn gì? Vàng bạc, thậm chí là chức tước, bất cứ thứ gì ta có thể cho ngươi, ta đều cho ngươi."
Dương Xán sững sờ trước câu hỏi của nàng. Suy nghĩ một lát, nàng nhìn nàng với vẻ nghiêm túc và thì thầm: "Ta không cần vàng bạc, cũng không cần chức tước. Nếu ngươi có, ngươi có thể cho ta chút gì ăn không? Ta đã không ăn gì từ sáng nay rồi."
Tưởng Du hoàn toàn sửng sốt.
Lớn lên trong hoàng tộc nên nàng đã quen với việc người ta dùng mọi thủ đoạn để tranh giành quyền lực, sẵn sàng phản bội nguyên tắc chỉ vì lợi ích cá nhân. Đây là lần đầu tiên có người cứu nàng mà chỉ muốn ăn. Nhìn vào đôi mắt trong veo không chút tham lam hay toan tính của Dương Xán, lúc này chỉ tràn ngập cơn đói cồn cào, một cảm giác kỳ lạ bỗng dâng trào trong lòng nàng.
Nàng ra hiệu cho lão phụ duy nhất còn lại bên cạnh: "Phó thúc, đi lấy chút đồ ăn vặt đi." Phó thúc nhanh chóng lấy vài chiếc bánh ngọt và một bình nước nhỏ từ hộp thức ăn trên xe ngựa đưa cho Dương Xán.
Dương Xán nhanh chóng nhận lấy, cảm ơn rồi ngồi xuống ăn ngấu nghiến. Bánh quế ngọt mà không ngán, bánh quy hạnh nhân giòn thơm. Nàng ăn nhanh như một con thú nhỏ bị đói lả.
Tưởng Du lặng lẽ quan sát nàng, để ý những vụn bánh mì dính trên môi khi nàng ăn, nhìn cách nàng ngửa đầu uống nước. Nỗi u ám trong lòng do bị tấn công dường như đã tan biến đi đáng kể. Nàng nhẹ nhàng hỏi: "Nhìn vẻ ngoài của ngươi, trông ngươi không giống một người lữ hành. Ngươi đến đây làm gì? Và... ngươi đã đói lâu như vậy sao?" Dương Xán nuốt miếng bánh cuối cùng, nàng xoa bụng đã được lấp đầy, giải thích ngắn gọn rằng bạc của nàng đã bị đánh cắp. Nàng cũng không nói rõ lai lịch mà chỉ nói rằng nàng đến từ vùng núi.
Tưởng Du lắng nghe, im lặng một lúc rồi nói: "Hình như ngươi không có nơi nào để đi?"
Dương Xán gật đầu, có chút hoang mang: "Vốn dĩ ta muốn đến Trường An nhưng giờ hết tiền rồi, không biết có thể đến được không."
Tưởng Du nhìn nàng, ánh mắt thoáng chút ưu tư, chậm rãi nói: "Nhà ta ở Trường An, chúng ta... là thương nhân. Ta vừa vặn cần một hộ vệ, mà ngươi lại giỏi như vậy. Nếu ngươi không ngại thì có thể cùng ta về. Ta sẽ lo cơm nước thậm chí còn cho ngươi tiền tiêu vặt hàng tháng nữa. Thế nào?" Nàng không nói mình là công chúa mà chỉ nói mình làm ăn, sợ dọa đến chàng trai trẻ thoạt nhìn ngây thơ này.
Mắt Dương Xán sáng lên: "Thật sao? Nhà ngươi ở Trường An? Ngươi còn lo cơm nước, chỗ ở sao?" Nàng nhớ tới lời sư phụ nói về "điều tra" chuyện kia mà Trường An chính là nơi nàng đang muốn đến. Nếu nàng có thể cùng người này đến Trường An, vấn đề ăn ở sẽ được giải quyết, lại còn thuận tiện cho việc điều tra nữa chứ, như vậy thì không gì tốt hơn.
"Đúng” Tưởng Du gật đầu. "Nhưng gia đình ta có rất nhiều quy củ. Nếu ngươi đi, ngươi phải nghe lời ta."
"Ta nghe lời!" Dương Xán không chút do dự liền đồng ý. Từ nhỏ nàng đã quen nghe lời Đạo sĩ, có người giám sát cũng không phải chuyện xấu. "Chỉ cần có đồ ăn, ngươi nói gì ta cũng nghe theo."
Tưởng Du nhìn nàng gật đầu mạnh mẽ, cảm giác kỳ lạ trong lòng lại trỗi dậy. Nàng khẽ nói: "Được, vậy thì về phủ với ta."
Dương Xán đứng dậy, phủi bụi trên người mỉm cười: "Cảm ơn tiểu thư!"
Nhìn nụ cười rạng rỡ của nàng, Tưởng Du mơ hồ cảm thấy lần công kích này có lẽ cũng không phải chuyện xấu. Ít nhất, cũng đã cho nàng gặp được một chàng trai trẻ vừa xa lạ vừa ngây thơ như vậy.
Nàng ra hiệu cho Phó thúc dọn dẹp rồi nói với Dương Xán: "Đi thôi, chúng ta phải đi thôi."
Dương Xán đi theo bên cạnh xe lăn, liếc nhìn thanh Vân Xuyên Kiếm bên hông rồi lại nhìn về hướng Trường An. Ánh nắng xuyên qua tán cây chiếu xuống người nàng ấm áp. Nàng nghĩ là sư phụ nói đúng, đường xuống núi tuy gian nan nhưng biết đâu lại thật sự có ánh sáng, ví dụ như Tưởng tiểu thư nàng vừa gặp và Trường An nơi họ sắp đến.
Nhưng nàng không biết rằng người trông có vẻ yếu đuối trên xe lăn kia lại chính là công chúa, một công chúa được sủng ái nhất triều đình và vụ án mà nàng quyết tâm điều tra lại có liên quan mật thiết đến hoàng tộc đứng sau vị công chúa này.
Những sợi dây định mệnh đã lặng lẽ đan xen vào nhau ngay từ khoảnh khắc họ gặp nhau.