Chương 7

"Đó là người nào?" Dương Xán đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt mất đi vẻ trong trẻo ban đầu thay vào đó là những đường gân đỏ ngầu.

Đạo sĩ quay mặt đi rồi cầm chén rượu lên nhấp một ngụm. Rượu từ môi nhỏ giọt xuống tà áo xám: "Xuống núi rồi tự mình điều tra đi. Có chút nợ nần phải tự mình giải quyết mới yên lòng được."

Nàng dừng lại nhìn cây thông già ngoài cửa sổ, giọng nói nhẹ như tiếng thở dài: "Ngày mai, ngươi sẽ xuống núi."

"Xuống núi?" Dương Xán sững sờ: "Sư phụ, ta..."

"Ngươi nhất định phải xuống núi." Đạo sĩ ngắt lời nàng, giọng điệu không cho phép tranh luận nhưng ánh mắt lại tránh né nàng: "Ngươi nên biết là núi không thể che chở ngươi mãi mãi. Ân oán của ngươi, con đường của ngươi không phải ở trên núi này."

"Vậy người thì sao?" Giọng Dương Xán run run, nước mắt lưng tròng: "Người không đi cùng ta sao?" Mười sáu năm sống và làm việc cùng nhau, sư phụ chính là thiên đường cũng là chỗ dựa duy nhất của nàng. Nàng chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ rời đi một mình.

Đạo sĩ quay lưng lại đưa tay ra bám vào khung cửa, các khớp ngón tay trắng bệch vì gắng sức: "Ta già rồi.” Nàng nói: "Ta không đi được nữa. Ngôi chùa đổ nát này vẫn cần người trông coi." Dương Xán nhìn bóng dáng nàng đi khuất dần. Trông nàng lúc này có vẻ còng lưng hơn thường lệ, đôi vai run nhẹ như thể đang chịu đựng điều gì đó. Dương Xán chợt nhớ lại tuổi thơ khi nàng bị sốt, sư phụ đã cõng nàng hàng chục dặm trên tuyết để tìm thảo dược, nàng nhớ mình từng bị gãy chân khi luyện kiếm lúc đó sư phụ đã mắng nàng vụng về khi nắn xương cả đêm, nàng nhớ mỗi lần xuống núi mua nhu yếu phẩm sư phụ lại đứng trên mép vách đá dõi theo bóng lưng nàng cho đến khi nàng khuất dạng.

Đằng sau tất cả những hành động tưởng chừng như vô vọng ấy là biết bao đau khổ không thể diễn tả: "Sư phụ..." nàng định nói, nhưng cổ họng nghẹn lại không thốt ra được lời nào.

Đạo sĩ không quay lại mà chỉ khoát tay, giọng khản đặc: "Đi thu dọn đồ đạc, mang theo vài bộ quần áo thay, còn có thanh Vân Xuyên Kiếm này nữa. À, đúng rồi" nàng như nhớ ra điều gì rồi lôi từ trong ngực ra một túi vải nhỏ, ném cho Dương Xán: "Cầm lấy luôn."

Dương Xán bắt lấy túi, nàng mở ra liền thấy vài đồng bạc và một tờ giấy gấp gọn gàng, nét chữ cong queo của đạo sĩ: "Đừng nóng vội, mạng sống còn hơn thù hận."

Nàng nắm chặt túi, nước mắt cuối cùng cũng lăn dài trên má.

Đêm đó, Dương Xán không ngủ. Nàng ngồi dưới gốc tùng già tay nắm chặt thanh Vân Xuyên Kiếm, lưỡi kiếm lóe lên ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh trăng. Lão đạo sĩ cũng không ngủ. Nàng ngồi trên ngưỡng cửa tay vẫn cầm cỏ đuôi cáo, cho đến khi bình minh ló dạng. Rồi nàng khẽ thở dài, giọng nói văng vẳng bên tai Dương Xán: "Xuống núi rồi, sống cho tốt nhé."

Dương Xán không quay lại mà chỉ gật đầu mạnh mẽ. Nước mắt rơi xuống dòng chữ khắc trên sống kiếm, chậm rãi trượt xuống từng dòng chữ, như thể chính những dòng chữ ấy đang khóc.

Khi bình minh ló dạng, mây trên núi bắt đầu tan dần để lộ ra một con đường dẫn xuống núi. Dương Xán thay chiếc áo gấm trắng như trăng, xách một chiếc túi đơn giản, đeo thanh Xuyên Vân Kiếm bên hông rồi đứng trước cửa Đạo quán. Nàng nhìn lại lần cuối ngôi "Vô Danh Tự" đổ nát và vị đạo sĩ già đang đứng bên trong.

Tóc của đạo sĩ già lại rối bù. Cỏ đuôi cáo trong tay nàng không hiểu sao đã bị thay thế bằng trái cây dại mà nàng vẫn thường gặm nhưng nàng không bỏ vào miệng mà chỉ ngậm ở đó.

"Sư phụ, con đi đây." giọng Dương Xán khàn khàn.

Nàng lùi lại một bước để cúi chào người trong cửa, đầu gối đập mạnh xuống phiến đá. Cái dập đầu thứ nhất cảm ơn sư phụ đã nuôi dưỡng mười sáu năm qua, cái dập đầu thứ hai cảm ơn sư phụ đã rộng lượng dạy dỗ, dập đầu thứ ba cảm ơn sư phụ đã liều mạng che chở. Ba cái dập đầu kiên định, những sợi tóc lòa xòa trên trán giúp nàng che giấu những giọt nước mắt đang trào ra.

Khi đứng dậy nàng thấy cổ họng vị đạo sĩ cử động, quả dại trong tay nàng đã bị vò nát nhưng nàng vẫn im lặng, chỉ vẫy tay.

Dương Xán cắn môi dưới quay người bước lên đường núi. Lần này, nàng bước chậm rãi nhưng không ngoảnh lại. Nàng sợ rằng nếu quay lại nàng sẽ không thể bước thêm một bước nào nữa, nàng sợ rằng nhìn thấy sự miễn cưỡng trong mắt sư phụ sẽ khiến nàng vội vã quay lại, biến mười sáu năm an toàn thành cả một đời ỷ lại.

Đường núi quanh co, mây đen lại tụ lại phía sau dần dần che khuất hình bóng của Đạo viện, đồng thời cũng che khuất bóng người đứng trong cửa. Dương Xán nắm chặt thanh Vân Xuyên Kiếm bên hông, hơi ấm từ chuôi kiếm thấm qua lớp vải lụa tựa như cái ôm thầm lặng của sư phụ.

Hướng về Trường An, bầu trời đã nhuốm màu bình minh nhợt nhạt.