Dương Xán đỏ mặt nắm chặt quần áo rồi đi lùi vào phòng trong. Gấm vóc dính chặt vào làm da thịt hơi nóng lên, lớp vải trắng như trăng càng khiến nước da nàng trắng hơn. Họa tiết mây uốn lượn trên cổ áo, tuy có vẻ ngẫu nhiên nhưng lại khiến nàng nghẹn ngào. Nàng nhìn thắt lưng trước gương đồng, người trong gương có tướng mạo tuấn tú nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một tia chờ mong không nói nên lời.
Vừa bước ra khỏi phòng thì đạo sĩ liền đẩy một chiếc hộp gỗ ra trước mặt nàng, rồi mở nắp hộp.
Bên trong có một thanh kiếm.
Thanh kiếm dài và hẹp, toàn thân tỏa ra ánh sáng xanh lạnh lẽo tựa như bao phủ lấy vực sâu nhất, lạnh lẽo nhất trong núi. Chuôi kiếm được quấn bằng lụa đen, vừa vặn trong tay nàng không trơn trượt cũng không khó chịu. Nàng đưa tay nắm lấy chuôi kiếm, nhẹ nhàng rút ra. "Vù vù" một tiếng, thanh kiếm vẽ nên một đường cong trong ánh sáng ban mai, tạo nên một cơn gió nhẹ thổi bay mùi mì thơm phức từ bếp lò.
"Thanh kiếm này tên là Vân Xuyên Kiếm” đạo sĩ đang dựa vào khung cửa nói, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mép vỏ kiếm đã sờn. Giọng nói trầm thấp và u ám hơn trước: "Sư phụ để lại cho ta."
Bàn tay đang nắm chặt chuôi kiếm của Dương Xán đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu nhìn nàng.
Đạo sĩ khẽ mỉm cười nhưng nụ cười không hề chạm đến ánh mắt mà thay vào đó nó mang theo một chút tự giễu: "Khi sư phụ ta mất, người để lại cho ta thanh kiếm này và nói rằng nó có thể xuyên thấu mây mù, bảo vệ tâm hồn. Ta đã mang nó gần như cả đời, cầm nó gϊếŧ giặc cướp và thú dữ, ta cũng chưa từng làm ô uế danh tiếng của nó." Nàng dừng lại, đầu ngón tay lướt theo sống kiếm như thể đang nhớ lại điều gì đó: "Nhìn bao kiếm này xem, lưỡi kiếm đều đã mòn nhẵn. Nó không phải vật quý giá gì nhưng lưỡi kiếm bên trong được rèn từ sắt đen pha thép lạnh. Sư phụ ta đã thuê ba thợ rèn kiếm lão luyện, họ đã túc trực bên lò luyện bốn mươi chín ngày để rèn ra thanh kiếm này."
"Kiếm đao bình thường va chạm vào nhau như đậu phụ chỉ cần chạm nhẹ là gãy. Nói chúng có thể chém sắt như chém bùn thì quả là nói giảm nói tránh." Dương Xán ghé sát lại, ngắm nghía thanh kiếm dưới ánh sáng ban mai. Trên sống kiếm khắc một dòng chữ cực kỳ tinh xảo, gần như vô hình dưới ánh kim loại. Nét chữ thanh thoát nhưng lại mang một sức mạnh bền bỉ, không giống kiếm của những nhà luyện võ mà giống kiếm của thư sinh hơn. Tuy nhiên, trên lưỡi kiếm sắc bén này nó lại tạo nên một sự hài hòa kỳ lạ.
"Sư phụ ta nói thanh kiếm này biết vận mệnh” ánh mắt của Đạo sĩ dịu lại: "Với người có duyên thì nó nhẹ như lông hồng, tâm hồn hòa hợp tuyệt đối, còn với người không có duyên thì nó nặng hơn ngàn cân, không thể vung kiếm. Lần đầu tiên ta cầm nó suýt nữa thì gãy chân, còn phải mất ba tháng mới quen được."
Nàng ngẩng cằm nhìn Dương Xán: "Thử xem." Dương Xán hít một hơi thật sâu, tay nắm chặt chuôi kiếm được quấn trong lụa đen. Khoảnh khắc chạm vào tay nó không nặng như nàng tưởng, mà lại như đang cầm một người bạn cũ quen thuộc. Đường cong của chuôi kiếm vừa vặn trong lòng bàn tay, ngay cả những hoa văn trên lụa cũng như theo đường nét đốt ngón tay của nàng. Nàng theo bản năng nhẹ nhàng rút kiếm ra "vù" một tiếng, thanh kiếm rời khỏi vỏ liền có một luồng sáng lạnh lẽo trong trẻo vụt qua tạo nên một cơn gió mạnh khiến ánh nến trên bàn lay động lung linh.
Nàng thử vung kiếm nhưng chỉ cần một cái vung tay, khí tức của thanh kiếm vừa sắc bén vừa uyển chuyển đã tỏa ra. Đúng lúc đó, một bông tuyết bay qua cửa sổ... Chỉ cần một cú chạm nhẹ, thanh kiếm đã chém bông tuyết thành hai nửa. Hai nửa từ từ rơi xuống đất, tan chảy ngay lập tức như chưa từng tồn tại.
"Cái này..." Dương Xán vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. Nàng cúi đầu nhìn thanh kiếm trong tay chỉ cảm thấy lưỡi kiếm khẽ rung lên như thể đang phản ứng với lực của mình, tim nàng không khỏi đập thình thịch.
Đạo sĩ nhìn nàng hòa vào thanh kiếm, một cảm xúc phức tạp thoáng qua trong mắt, nhưng cũng chỉ thoáng qua như ảo ảnh. Nàng quay mặt đi, cầm lấy bát rượu trên bàn nhấp một ngụm rồi nói nhỏ: "Xem ra ngươi hợp với việc này hơn ta."
Dương Xán vuốt ve chữ khắc trên sống kiếm, đầu ngón tay lướt qua tám chữ trong lòng liền thoáng chút rung động. Nàng nhớ lại kiếm pháp thường ngày của sư phụ, nhớ lại đống củi khô được chặt nhỏ trong góc miếu, nàng nhận ra ẩn chứa trong những động tác tưởng chừng như vô tình ấy lại là cả một kho báu.
"Sư phụ, thứ này quá quý giá..." nàng mở miệng, nhưng bị Đạo sĩ ngắt lời.
"Cầm lấy." Đạo sĩ đặt bát rượu xuống giọng điệu không chút do dự: “Đường xuống núi không đơn giản như ngươi biết. Có thanh kiếm này thì nó có thể bảo vệ ngươi ở một mức độ nào đó.”
Nàng dừng lại, giọng nói dịu dàng: “Ta không cần dùng đến nó, ta cũng không thể dùng nó để chặt củi được.” Dương Xán nắm chặt chuôi kiếm, đầu ngón tay liên tục vạch ra dòng chữ “Tâm hướng đến đâu, đạo sẽ đến đó” Nàng biết thanh kiếm này chứa đựng quá khứ của sư phụ, chứa đựng kỳ vọng của vị "Đại Sư" nàng chưa từng gặp mặt, và giờ đây sư phụ đã trao nó cho nàng.
"Cảm ơn sư phụ" nàng vừa nói vừa cúi đầu nhìn thanh kiếm, giọng nói hơi gượng gạo.
Đạo sĩ không đáp mà quay người lục lọi thứ gì đó trên bếp. Bóng người của nàng trải dài trong ánh sáng ban mai. Nhìn bóng lưng ấy Dương Xán chợt cảm thấy vai của sư phụ không rộng như nàng nghĩ, vậy mà đã vì nàng chịu đựng suốt mười sáu năm gian khổ.
"Ăn mì trước đi.” Đạo sĩ đẩy bát mì trứng chần đến trước mặt nàng, rồi lấy một chiếc ấm gốm từ dưới bếp ra rót hai bát nước đυ.c: "Uống đi."
"Đây là..." Dương Xán hít hà liền có một mùi thơm nồng nặc xộc vào mũi.
"Rượu." Đạo sĩ cầm bát lên rồi ngửa đầu ra sau uống một ngụm lớn, yết hầu theo nhịp nuốt xuống mà nhấp nhô: "Hôm nay là sinh nhật nên ngươi cũng nên uống một ngụm." Dương Xán bắt chước nàng nhấp một ngụm nhỏ. Chất lỏng cay xè trôi xuống cổ họng cảm giác như có lửa thiêu đốt bên trong. Nàng nghẹn ngào ho khan một tiếng rồi nước mắt cũng trào ra. Đạo sĩ nhìn nàng, khóe môi nở nụ cười hiếm hoi nhưng ánh mắt lại không có chút vui mừng nào.
"Sư phụ, hôm nay..." Dương Xán xoa xoa cổ họng muốn hỏi điều gì đó nhưng lại bị Đạo sĩ ngắt lời.
"Dương Xán." Đạo sĩ đặt bát xuống, giọng nói cũng đột nhiên trầm xuống. Vẻ uể oải ban nãy tan biến đi rồi thay vào đó là vẻ phức tạp trong mắt như sương mù dày đặc che khuất núi non: “Nghe cho kỹ, ta sẽ nói cho ngươi biết ngươi là ai."" Tim Dương Xán đập thình thịch, đôi đũa trong tay rơi xuống bàn.
"Ngươi không phải là một tên nhà quê quê mùa. Ngươi là con gái của Dương Dương, chính là Đại tướng quân của triều Đại Chân." Giọng nói của Đạo sĩ cất lên bình thản, nhưng lại mang theo một chút run rẩy khó nhận ra: "Mùa đông năm thứ mười triều Đại Chân, phụ thân ngươi bị vu oan tội phản nghịch và hoàng đế đã hạ lệnh xử tử cả nhà ngươi."
"Đêm đó, tuyết rơi dày đặc ở Trường An. Phủ của Đại tướng quân bị thiêu rụi. Bốn trăm lẻ hai người đều chết sạch."
"Lúc đó ngươi mới một tuổi, được vυ" nuôi giấu trong đống củi trong nhà kho. Ta đi ngang qua phủ của Đại tướng quân và bế ngươi ra ngoài..."
"Những năm tháng cải trang thành nam nhi này không phải để chơi khăm ngươi." Đạo sĩ nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng, cổ họng phập phồng: “Dương gia và đám người kia có thù nợ máu. Nếu biết Dương Dương còn con gái thì bọn họ sẽ truy sát ngươi đến tận cùng trái đất, ta để ngươi cải trang thành nam nhân chính là để ngươi sống sót.” Mỗi lời nói như búa bổ vào tim Dương Xán.
“Cha ta không cấu kết với kẻ địch sao?” Giọng nàng run rẩy không ngừng, móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay.
“Không.” Đạo sĩ quả quyết: “Cha ngươi là trụ cột của triều Đại Chân, trấn giữ ở biên giới phía bắc mười năm, hắn gϊếŧ địch chất thành núi. Làm sao có thể cấu kết với kẻ địch? Đấy là vì có người muốn gϊếŧ hắn, có người muốn nắm giữ binh quyền của Dương gia.”