Vừa đến sân viện của Tưởng Du.
Đầu ngón tay Dương Xán dừng lại trên cửa do dự không dám chạm vào. Một làn gió mang theo mùi hoa tử đằng thoang thoảng từ hành lang vương vấn trên tóc nàng, hệt như hơi thở của Tưởng Du lúc nàng vừa đến, khiến tim nàng lại loạn nhịp.
Nên nói gì đây?
Nói là ta đến lấy đồ sao? Như vậy có phải là quá cố ý rồi không?
Hay là nói: "Chân của ngươi sao rồi?"
Nàng sợ Tưởng Du sẽ nghĩ mình có ý đồ mờ ám. Tâm trí Dương Xán rối bời, nàng càng cố gắng gỡ rối thì càng loạn lên. Ngay cả hơi thở cũng trở nên nhẹ nhàng như sợ làm phiền người bên trong.
Từ bên ngoài có thể thấy hình bóng của Tưởng Du phản chiếu trên giấy dán cửa sổ. Nàng ấy dường như đang ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách, dáng vẻ thanh thản như một bức tranh.
Dương Xán nhìn bóng hình ấy, ánh mắt vô thức nhìn xuống dừng lại trên đôi môi Tưởng Du. Cảm giác mềm mại mà nàng cảm nhận được vào lúc ban ngày lại trỗi dậy, và tim nàng lại bắt đầu đập thình thịch không kiểm soát.
"Vào đi, cửa không khóa." Một giọng nói lạnh lùng từ bên trong vọng ra, hơi hờ hững nhưng như một sợi chỉ nhẹ nhàng kéo chân Dương Xán. Nàng hít một hơi thật sâu và đẩy cửa ra.
Tưởng Du quả nhiên đang ngồi bên cửa sổ, ánh trăng chiếu xuống vai nàng làm chiếc váy ngủ trắng muốt của nàng lấp lánh ánh bạc. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản, môi cũng không cười, nàng vẫn giữ nguyên phong thái lạnh lùng và cao quý nhưng Dương Xán cảm thấy có điều gì đó ẩn giấu trong đôi mắt ấy của nàng, một điều gì đó khác thường.
"Ta… ta đến lấy hộp kim." Giọng nói của Dương Xán như giấy nhám, ánh mắt nàng chạm phải ánh mắt của Tưởng Du rồi vội vàng dời đi, dừng lại trên hộp kim ở góc bàn. Nhưng ánh mắt nàng dường như bị mắc kẹt, đảo đi một nửa rồi lại không tự chủ được mà hướng về phía môi Tưởng Du.
Đôi môi đỏ mọng ướŧ áŧ kia dưới ánh trăng như được phủ một lớp mật ong mỏng, khiến tim Dương Xán đập loạn nhịp. Một ý nghĩ buồn cười chợt lóe lên trong đầu nàng: “Hôn nàng lần nữa sẽ như thế nào nhỉ?” Ý nghĩ vừa mới hình thành trong đầu thì Dương Xán đã cứng đờ, nàng đột nhiên cúi đầu, hai tai đỏ bừng. Sao nàng lại có thể nghĩ như vậy?
Nhưng càng cố gắng kìm nén ý nghĩ đó càng trở nên mạnh mẽ hơn. Môi Tưởng Du đang ở ngay trước mắt nàng, cái chạm thoáng qua lúc sáng hiện lên càng khiến lòng bàn tay nàng toát mồ hôi.
Tay cầm tách trà của Tưởng Du hơi khựng lại. Khóe mắt nàng bắt gặp ánh mắt kiên định của Dương Xán và đôi tai đỏ bừng của nàng. Ánh mắt thiếu niên này gần như dán chặt vào môi nàng. Nàng bình tĩnh nhấp một ngụm trà, đầu ngón tay lướt nhẹ trên mép tách trà, chợt có một cảm giác ngứa ngáy kỳ lạ dâng lên trong lòng nàng.
Nhìn bộ dạng bối rối của nàng như vậy buồn cười hơn nhiều so với vẻ ngốc nghếch thường ngày.
Ánh mắt của Dương Xán quá mãnh liệt, nó giống như lưỡi câu. Dù Tưởng Du vẫn giữ được bình tĩnh nhưng nàng vẫn cảm thấy bất an trước ánh nhìn không che giấu này. Một thoáng ửng hồng lan dần đến dái tai. Nàng đặt tách trà xuống, cuối cùng không thể chịu đựng được nữa. Giọng nàng hơi cao lên ở cuối câu, mang theo một chút nịnh nọt khó nhận ra: "Dương Xán~" Tiếng gọi nhẹ nhàng này như lông hồng lướt qua tim nàng, dịu dàng đến mức khiến nàng rùng mình.
Dương Xán giật mình tỉnh lại liền bắt gặp ánh mắt tươi cười của Tưởng Du. Vẻ lạnh lùng thường ngày trong đôi mắt ấy biến mất, thay vào đó là một nụ cười tinh nghịch như ánh sao ẩn chứa bên trong. Điều này khiến nàng bối rối, lắp bắp: "Ta, ta…”
"Hộp kim ở trên bàn." Tưởng Du ngẩng cằm, ánh mắt nhìn xuống góc bàn. Giọng nói của nàng trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày nhưng vành tai ửng hồng đã tố cáo nàng ngay lúc này.
Dương Xán ồ một tiếng rồi vội vàng quay lại lấy hộp kim. Ngón tay nàng vội vàng rụt lại như bị bỏng khi vừa chạm vào nó. Nàng cảm nhận được ánh mắt của Tưởng Du ở phía sau lưng mình, ánh mắt không nặng nề nhưng lại có sức xuyên thấu khiến da nàng ngứa ran, một cảm giác ngứa ngáy khó chịu không ngừng xuất hiện trong lòng nàng.
"Cầm lấy rồi đi đi!" Tưởng Du đột nhiên lên tiếng, giọng nói đều đều mà vô cảm.
Dương Xán dừng lại, nàng quay lưng về phía Tưởng Du, trong tay nắm chặt hộp kim. Đi ư? Một giọng nói bên trong nàng đang gào thét: "Ta không muốn đi." Nhưng nàng có thể làm gì, không lẽ cứ mặt dày ở lại? Nhìn chằm chằm vào môi Tưởng Du đến tận bình minh sao?
"Ta…" nàng bắt đầu nói, giọng nói nhuốm một nỗi hoảng loạn mà chính nàng cũng không nhận ra: "Ta… chân ngươi, mai ngươi vẫn tập luyện chứ?"
Tưởng Du nhìn bóng lưng căng thẳng của nàng, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên khóe môi nàng, chỉ thoáng qua và khó nắm bắt: "Ừm." Nàng đáp nhẹ nhàng, giọng nói có chút dịu dàng: "Ngày mai đến sớm nhé."
"Được!" Dương Xán gật đầu mạnh mẽ như thể nhận được chiếu chỉ của hoàng đế, bước chân nàng nhanh hơn khi nàng quay người nhưng nàng đột nhiên dừng lại ở cửa rồi liếc nhanh về phía Tưởng Du, ánh mắt hai người lại chạm nhau.
Lần này, Tưởng Du không hề rời mắt. Nàng chỉ lặng lẽ nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng như hồ nước.
Tim Dương Xán đập thình thịch. Nàng vội vàng cúi đầu chạy trốn khỏi cửa, suýt nữa còn vấp phải ngưỡng cửa.
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, ngăn cách giữa bên trong với bên ngoài.
Tưởng Du nhìn chằm chằm vào cửa, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua đôi môi Dương Xán vừa nhìn chằm chằm của nàng, nơi ánh mắt nóng bỏng của Dương Xán dường như còn lưu lại. Nàng khẽ cười, một tiếng cười nhẹ như tiếng thở dài, vang vọng trong đêm tĩnh lặng.
Tên ngốc này, đúng là… ngày càng thú vị.
Ngoài cửa, Dương Xán dựa vào cửa, hai tay ôm chặt trái tim sắp nhảy ra khỏi l*иg ngực của nàng. Ánh mắt của Tưởng Du và cái tên "Tưởng Du" quyến rũ kia đã khắc sâu vào tâm trí nàng, khiến trái tim nàng nóng bừng, mềm nhũn như là một viên kẹo tan chảy.
Ngày mai hãy đến sớm nhé.
Nàng tự lẩm bẩm rồi bước chân nhẹ nhàng về phía phòng mình. Ánh trăng rọi xuống hiên nhà, in lên người nàng làm phản chiếu niềm vui không thể giấu giếm.
Có những thứ, trong màn đêm tĩnh lặng vẫn lặng lẽ thay đổi. Giống như rượu lên men, chúng bắt đầu tỏa ra một mùi vị ngọt ngào đến say lòng.