Chương 23

Ngày hôm sau.

Dương Xán nắm chặt cây kim bạc trong tay, các ngón tay nàng siết chặt vì căng thẳng. Mấy ngày nay việc tránh mặt Tưởng Du đã khiến nàng lo lắng, giờ đây nhìn thấy ánh mắt buồn bã của Tưởng Du tim nàng lại đập thình thịch không ngừng.

"Hôm nay ngươi thấy thế nào?" Nàng nhẹ nhàng hỏi, ánh mắt dán chặt vào chân Tưởng Du không dám ngẩng đầu lên.

Tưởng Du nhúc nhích ngón chân, ánh mắt thoáng nét cười: "Tốt hơn hôm qua rồi, mắt cá chân hình như cũng đỡ hơn." Nàng dừng lại, giọng điệu tràn đầy mong đợi: "Ta muốn thử đứng dậy đi vài bước."

Dương Xán ngẩng đầu lên, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc: "Thật sao?"

"Ta muốn thử." Tưởng Du nhìn chân mình giọng nói tràn đầy vui mừng.

"Được! Ta giúp ngươi!" Dương Xán đặt cây kim bạc xuống rồi đi vòng ra sau xe lăn, cẩn thận đỡ lấy tay Tưởng Du.

Tưởng Du hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu dùng sức, chậm rãi đứng dậy. Ban đầu, chân nàng hơi run rẩy nhưng nàng cắn môi chịu đựng để giữ thăng bằng và cuối cùng cũng đứng vững được.

"Ta… ta đứng được rồi!" Nàng kêu lên, giọng run run vì ngạc nhiên và vui mừng. Có lẽ do quá phấn khích nên bước chân đột ngột loạng choạng bước về phía trước.

"Cẩn thận!" Dương Xán phản ứng nhanh chóng ôm chặt nàng vào lòng.

Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại ngay lập tức, má Tưởng Du chạm vào ngực Dương Xán. Giây tiếp theo, môi nàng chạm vào môi Dương Xán.

Cái chạm nhẹ nhàng khiến cơ thể nàng như bị điện giật.

Dương Xán cứng đờ đến quên cả thở. Hơi ấm từ cơ thể trong vòng tay nàng, cái chạm nhẹ nhàng trên môi khiến tâm trí nàng trở nên trống rỗng. Nàng có thể ngửi thấy rõ mùi hoa lan trên tóc Tưởng Du, hòa quyện với nhịp tim đập thình thịch của chính mình.

Tưởng Du cũng sững sờ. Khi nàng ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Dương Xán. Hơi ấm từ cái chạm của Dương Xán vẫn còn vương vấn trên môi nàng. Hai má nàng đỏ bừng, ngay cả tai cũng nóng bừng.

"Ta… ta xin lỗi!" Nàng vội vàng đẩy Dương Xán ra, dưới chân lập tức loạng choạng nhưng được Dương Xán kịp thời đỡ lấy mới tránh khỏi ngã xuống.

Dương Xán giật mình tỉnh lại, cuống cuồng đỡ nàng đứng vững. Nàng lùi lại như bị bỏng, lùi nửa bước và lắp bắp: "Không, không có gì. Ngươi… đứng vững đi."

Gò má nàng ửng đỏ, mắt liếc đi chỗ khác để tránh ánh mắt của Tưởng Du. Cái chạm nhẹ đó khiến nàng rối bời.

Tưởng Du cúi đầu, tay nắm chặt váy, đầu ngón tay nàng có chút trắng bệch. Nàng lén nhìn lên, thoáng thấy đôi tai đỏ ửng của Dương Xán, tim nàng cũng không khỏi đập nhanh hơn.

Hành lang im ắng, chỉ còn tiếng lá tử đằng xào xạc trong gió.

Không ai nói gì nhưng cả hai đều có thể nghe thấy tiếng tim đối phương đập rõ ràng đến lạ thường ở giữa buổi chiều yên tĩnh này.

Bàn tay Dương Xán khựng lại giữa không trung, đầu ngón tay vẫn còn lưu luyến trên tay áo Tưởng Du. Môi nàng ấy mềm mại như nước, làm má nàng càng nóng bừng hơn.

"Ta, ta sẽ cố gắng giúp ngươi lần nữa.” Nàng đột ngột nói rồi quay mặt đi, đầu ngón tay run rẩy khi đưa tay ra đỡ Tưởng Du.

Tưởng Du khẽ hừ một tiếng, mặt vùi vào cổ áo vì xấu hổ không dám ngẩng đầu lên.

Dương Xán nhẹ nhàng đỡ cánh tay nàng. Tưởng Du cố gắng bước một bước, chân nàng mềm nhũn như bị trói bằng bông. Dương Xán đi theo nửa bước, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, tuy mắt dán chặt vào chân Tưởng Du nhưng tầm nhìn ngoại vi vẫn liếc nhìn đôi tai đỏ ửng của Tưởng Du.

"Chậm lại, đừng vội.” Nàng thì thầm giọng vẫn còn chút hoảng loạn.

Tưởng Du gật đầu, cắn môi để giữ thăng bằng. Sau khi đi được ba bước thì chân nàng khuỵu xuống, suýt nữa thì ngã. Dương Xán nhanh chóng đưa tay ra đỡ lấy eo nàng rồi kéo nàng về phía mình.

Lần này họ ở rất gần nhau. Mũi Tưởng Du suýt thì chạm vào cằm Dương Xán, nàng có thể ngửi thấy mùi thảo mộc cay nồng hòa quyện vào tóc. Vừa định lùi lại thì Dương Xán khàn giọng hỏi: "Ngươi không sao chứ? Hôm nay chúng ta kết thúc nhé?"

"Ta không sao." Tưởng Du đưa tay đẩy nàng ra, đầu ngón tay vô tình chạm vào cổ áo Dương Xán. Nàng cảm nhận được l*иg ngực Dương Xán phập phồng dữ dội dưới lớp vải như một con thỏ đang giãy giụa.

Nàng lùi lại như bị điện giật, Dương Xán cũng đồng thời buông tay nàng ra. Cả hai cùng lùi lại nửa bước, động tác đồng bộ hoàn hảo như đã được tập luyện từ trước.

"Ta đi gọi người hầu." Dương Xán quay người định bỏ đi như thể có thứ gì đó đáng sợ ở đây.

"Dương Xán." Tưởng Du đột nhiên gọi nàng.

Dương Xán dừng lại, quay lưng về phía nàng, không giám quay đầu lại.

"Vừa nãy…” Giọng Tưởng Du nhẹ nhàng, ngập ngừng: "Xin lỗi, ta không cố ý."

Vai Dương Xán run lên, sau một lúc lâu nàng mới lắp bắp nói: "Ta biết rồi."

Nàng gần như chạy ra khỏi cửa, quên cả bộ kim bạc. Nàng đi như cơn gió thoảng qua hành lang, nàng nhận ra lưng mình ướt đẫm mồ hôi, lạnh buốt. Nhưng ngọn lửa trong lòng nàng lại càng bùng cháy dữ dội hơn, lan tỏa từ môi đến tận ngực nàng.

Tưởng Du ngồi trên xe lăn nhìn bóng hình nàng khuất dần nơi góc hành lang mới đưa tay lên nhẹ nhàng chạm vào môi nàng.

Đầu ngón tay nàng hơi lạnh nhưng nơi nàng chạm vào vẫn ấm áp. Nàng nhớ đến khuôn mặt đỏ bừng và giọng nói lắp bắp của Dương Xán, tim nàng lại đập loạn xạ.

"Công chúa, có chuyện gì vậy?" Một thị nữ mang thuốc vào nhìn thấy nàng đỏ mặt như vậy vội lo lắng hỏi.

"Không có gì." Tưởng Du rụt tay lại, cầm lấy bát thuốc nhấp một ngụm. Vị đắng của thuốc giúp nàng bớt hoảng loạn nhưng không thể nào ngăn được sự rung động khó hiểu trong lòng.

Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mà Dương Xán vừa đứng, ánh nắng vàng óng rải rác trên mặt đất.

Người này… thật sự khuấy động tâm trí nàng.

Trong lúc đó, Dương Xán vội vã trở về phòng đóng sầm cửa lại, nàng đưa lưng dựa vào cửa trượt xuống sàn. Tay nàng chạm lên môi khiến đầu ngón tay nóng ran. Cảnh tượng vừa rồi lại hiện về trong tâm trí nàng, ánh mắt của Tưởng Du gần gũi đến thế, mùi hương trên tóc của nàng, sự mềm mại thoáng qua trên môi nàng.

"Thôi xong rồi…" nàng khẽ lẩm bẩm rồi lấy tay áo che mặt, tai đỏ bừng.

Lời kể của người kể chuyện cứ xoay vòng trong đầu nàng.

Vậy ra đây chính là cảm giác khi có ai đó trong tâm trí sao? Vừa ngọt ngào vừa hỗn loạn, mà hỗn loạn đến đáng sợ.

Nàng vẫn ngồi đó ôm đầu gối một lúc lâu, cho đến khi hoàng hôn buông xuống mới lảo đảo đứng dậy. Nhìn chiếc bàn trống trơn, nàng mới nhận ra mình đã để quên bộ kim châm trong phòng Tưởng Du mất rồi.

Mình có nên đi lấy không?

Dương Xán nhìn chằm chằm vào cửa, lòng như có hai con quỷ nhỏ đang đập thình thịch. Đi đến đó chỉ càng thêm lo lắng nếu đυ.ng phải Tưởng Du, nhưng không đi thì nàng sẽ lấy gì đi châm cứu cho Tưởng Du.

Cuối cùng, nàng nắm chặt tay ngập ngừng bước đến phòng ngủ của Tưởng Du. Ánh trăng len lỏi qua những cột đá trên hành lang, in bóng hình nàng đang ngập ngừng bước đi.