Chương 18

Dương Xán bước ra khỏi phủ công chúa. Gió chiều mang theo hơi lạnh, vết thương trên lưng đau nhức đến mức nàng phải nhăn mặt. Nàng không quay đầu nhưng sau khi đi vài bước, bước chân nàng liền chậm lại.

Đi đâu bây giờ?

Nàng không mang theo tiền, trên người chỉ có nửa cái bánh quy khô cứng trong túi, thứ nàng đã nhét vào trước khi lên đường nhưng giờ cũng đã ướt sũng vì dính mưa. Để hái hoa giữa cơn mưa tầm tã mà nàng đã không ăn uống tử tế suốt ba ngày, giờ bụng nàng cồn cào vì đói, chân nàng như đang bước trên bông.

Đường phố dần dần đông đúc người đi bộ cùng những người bán hàng rong, những chàng trai trẻ mặc lụa là tất cả đều vội vã đi qua, không ai để ý đến thiếu niên mặc áo xanh lấm lem bùn đất, máu me đầm đìa. Dương Xán co ro trong góc nhìn những bóng người lướt qua, nước mắt bỗng trào ra.

Nàng đã liều mạng vì Tưởng Du, nàng đã liều mạng hái đóa hoa kia, vậy mà sao lại trở thành một kẻ "bất trị"? Vết thương trên lưng vẫn còn nhói nhưng chẳng thấm vào đâu so với nỗi cay đắng trong lòng. Nước mắt lăn dài trên má nàng như một chuỗi ngọc trai đứt lìa. Nàng nghĩ đến sư phụ trên núi, nhớ đến những dòng suối trong vắt và những chú thỏ hoang, nhớ đến những ngày tháng không mưu mô, không cãi vã. Giá như nàng có thể quay lại, ít nhất sư phụ cũng sẽ không đuổi nàng đi.

"Hức…" Nàng che miệng, cố nén tiếng nức nở nhưng đôi vai nàng lại run rẩy dữ dội y như một con chó hoang đang cụp đuôi xuống trong tuyệt vọng.

Trong lúc đó tại phủ công chúa, Tưởng Du ngồi trên xe lăn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn con hẻm tối dần những ngón tay nàng nắm chặt đến mức trắng bệch.

"Vẫn chưa tìm thấy hắn sao?" nàng hỏi Phó thúc, giọng nói nhuốm một nỗi khẩn thiết mà chính nàng cũng không nhận ra. Phó thúc thở dài: "Chúng ta đã phái người đi tìm khắp các ngõ ngách đường phố nhưng vẫn không thấy bóng dáng Dương hộ vệ đâu cả." Tưởng Du nhắm mắt lại, trong đầu chỉ toàn hình ảnh bóng lưng cứng đờ của Dương Xán quay đi, cùng bó hoa lấm tấm máu mà nàng đặt trên đùi mình. Sao nàng lại không biết tính tình của Dương Xán chứ? Trông hắn có vẻ hung dữ nhưng thực ra lại lương thiện hơn bất kỳ ai. Chịu oan ức lớn như vậy, chắc hẳn đang ngồi gặm nhấm vết thương ở một góc nào đó.

"Đi tìm hắn lần nữa!" Giọng nàng nghẹn lại. "Lục soát cả khu rừng ngoại ô nữa. Nhất định phải tìm ra hắn!" Vì đôi chân không nhúc nhích nên nàng chỉ có thể lo lắng chờ đợi trong phủ, từng giây từng phút như bị thiêu đốt. Mặt trời mọc rồi lặn ngoài cửa sổ, mãi đến tận khuya mới có người hầu chạy vào báo: "Tìm thấy rồi! Dưới gốc cây bồ đề già phía tây thành, hắn… hắn đã bất tỉnh."

Tưởng Du ngẩng đầu lên: "Mau đưa hắn về!" Phó thúc đích thân bế Dương Xán trở về. Thiếu niên lấm lem bùn đất, vết thương ở lưng vẫn còn chảy máu, nước mắt vẫn đọng trên má, đôi môi khô đến nứt nẻ, có vẻ như ngủ không yên nên lông mày đang nhíu chặt.

Nhìn bộ dạng thảm hại của nàng, Tưởng Du cảm thấy cổ họng nghẹn đắng, đau rát. Nàng đưa tay chạm vào má Dương Xán, đầu ngón tay vừa chạm vào thì đột nhiên rụt lại.

"Đi lấy thuốc trị thương và băng gạc sạch lại đây.” Nàng ra lệnh cho thị nữ, giọng nhỏ như sợ làm phiền ai đó.

Thị nữ rất nhanh đã mang hộp thuốc đến, Tưởng Du đang định tự thay băng thì Dương Xán đột nhiên tỉnh giấc.

Nàng mở mắt ra và thấy tay Tưởng Du đang cầm băng gạc. Như một con mèo bị giẫm lên đuôi nàng vội giật mình lùi lại, lưng đập mạnh xuống giường không khỏi rêи ɾỉ đau đớn.

"Đừng chạm vào ta!" giọng nàng khàn khàn đầy vẻ cảnh giác, mắt nàng đỏ hoe nói: "Ta tự làm được!" Tay Tưởng Du khựng lại giữa không trung. Nhìn vẻ bướng bỉnh và oán hận trong mắt Dương Xán, lòng nàng nhói lên từng hồi. Phải rồi, nàng vẫn còn giận mình.

"Được rồi.” Tưởng Du chậm rãi đặt mảnh vải xuống, giọng nói dịu đi đôi chút: "Vậy thì cẩn thận. Nếu bất tiện thì gọi Phó thúc vào giúp."

Dương Xán lắc đầu dữ dội, đầu lắc lư như lục lạc: "Không cần! Ta tự làm được!"

Làm sao nàng có thể để ai chạm vào mình chứ? Vết thương trên lưng nàng lớn đến nỗi nếu không cẩn thận cởi cúc áo, chiếc áo bó ngực sẽ lộ ra một bí mật nàng đã giấu kín bấy lâu nay, một bí mật tuyệt đối không thể để ai phát hiện.

Thấy thái độ kiên quyết của nàng như vậy Tưởng Du đành quay lại: "Vậy ta sẽ đợi ở phòng ngoài. Có gì thì gọi ta nhé." Tiếng xe lăn xa dần, sau khi cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại sau lưng Dương Xán cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cơn đau ở lưng và nỗi bất an trong lòng cùng dâng trào làm nước mắt nàng lại trào ra. Nàng nghiến răng, tay run rẩy cởi bỏ dải buộc trên chiếc áo vải xanh. Chiếc áo tuột xuống để vết thương trên lưng nàng lộ rõ trước mắt, một vệt máu kinh hoàng bò dọc sống lưng nàng, nhìn vào cảnh tượng này nàng cũng không khỏi hít thở gấp gáp.

Nàng nhặt thuốc bột lên định rắc lên vết thương nhưng khi cánh tay chạm đến lưng, vết thương lại bị kéo ra càng thêm đau đớn. Tay nàng run rẩy làm thuốc bột văng tung tóe khắp sàn nhà.

“A…” Nàng ngồi xổm xuống đất nhìn đống thuốc bột vương vãi, cuối cùng không nhịn được tiếng nức nở, giọng nghẹn ngào như tiếng mèo con rêи ɾỉ. Nàng nhớ sư phụ, khao khát tự do nơi núi rừng và nàng thật không hiểu sao mình là người đã làm tất cả vì Tưởng Du, lại trở nên như thế này, người thì đầy thương tích, không nhà không cửa, thậm chí còn phải trốn đi để thay băng.

Nghe thấy tiếng nức nở nghẹn ngào vọng ra từ phòng trong, Tưởng Du cảm thấy l*иg ngực thắt lại. Ngồi trên xe lăn nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng chặt lòng nàng bỗng nặng trĩu. Dương Xán vốn bướng bỉnh, giờ lại khóc lóc thảm thiết đến thế làm nàng thật sự rất đau lòng.

Nàng thở dài khe khẽ rồi nói với Phó thúc đang canh cửa: "Đi lấy chậu nước ấm và một bộ đồ lót sạch sẽ, cứ để ngoài cửa đi." Phó thúc đi nhanh chóng đặt đồ đạc ra cửa. Tiếng nức nở trong phòng trong im bặt một lát, rồi tiếng sột soạt vọng ra từ bên trong, có lẽ là Dương Xán đang băng bó vết thương.

Tưởng Du nhìn bóng người ở cửa, chợt nhận ra câu nói "Rời khỏi phủ công chúa" của mình không chỉ làm Dương Xán đau lòng mà còn như có gai đâm vào tim khiến nàng đau nhói.

Phó thúc bưng một bát canh nhân sâm ấm nóng vào nhỏ giọng nói: "Công chúa, có lẽ hộ vệ Dương đang đau lòng lắm." Tưởng Du không nói gì mà chỉ nhìn chằm chằm vào cửa. Nàng nhớ đến bông hoa Dương Xán đặt trên đùi mình, vết máu trên cánh hoa vẫn còn ấm, nàng nhớ đến lúc Dương Xán mang thuốc về trên người đầy bùn đất và máu nhưng vẫn cố gắng bảo vệ bông hoa trong tay, nàng nhớ đến Dương Xán giờ đang co ro trong phòng, thậm chí còn giả vờ mạnh mẽ khi thay quần áo.

"Ta quá tàn nhẫn.” Nàng nói nhỏ, giọng nói mang theo chút cay đắng mà chính nàng cũng không nhận ra.

Phó thúc thở dài: "Hộ vệ Dương là một người lương thiện, vừa mới chịu oan ức nên mới vậy, vài ngày nữa là sẽ ổn lại thôi." Tưởng Du không trả lời, nàng chỉ cầm lấy canh nhân sâm nhẹ nhàng đặt lên chiếc ghế đẩu thấp cạnh cửa. Nàng gõ cửa, nói: "Ta đã bảo nhà bếp chuẩn bị canh nhân sâm. Ngươi uống khi còn nóng đi, để bị lạnh sẽ không tốt cho sức khỏe đâu." Tiếng ồn ào trong phòng im bặt một lát, rồi một giọng nói trầm khàn vang lên: "Không cần đâu."

Tưởng Du không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ ngồi ngoài phòng ngoài lắng nghe tiếng động từ phòng trong dần lắng xuống cho đến tận khuya. Mãi đến lúc này nàng mới để Phó thúc đẩy mình trở về phòng ngủ.

Sáng hôm sau, khi Tưởng Du mở cửa liền thấy canh nhân sâm vẫn còn trên ghế đẩu, bát canh đã nguội ngắt. Giường trong phòng trống không, chăn ga gối đệm được gấp gọn gàng nhưng mùi thuốc thoang thoảng vẫn còn vương vấn trên gối.

"Hắn đâu rồi?" Nàng hỏi người thị nữ đang gác ngoài cửa.

Thị nữ cúi đầu đáp: "Hộ vệ Dương dậy từ lúc tờ mờ sáng nói là đi dọn dẹp thư phòng…" Đầu ngón tay Tưởng Du hơi run. Nàng biết đây không phải là hòa giải, Dương Xán đang giữ khoảng cách cuối cùng giữa hai người theo cách riêng của mình giống như một lớp băng mỏng, không ai dám phá vỡ nó trước.

Trong thư phòng, Dương Xán đang dùng khăn lau vết mực trên bàn. Vết thương ở lưng chắc vẫn còn đau khiến cho cử động của nàng cứng đờ, nhưng nàng đã làm rất cẩn thận. Thấy Tưởng Du bước vào nàng liền dừng lại, khom người chào rồi quay lại tiếp tục lau khung cửa sổ, bóng lưng thẳng tắp.

Tưởng Du nhìn bóng lưng nàng, đột nhiên lên tiếng: "Ta đã cho người thu thập hoa Phong Lôi. Đang điều chế theo đơn thuốc của ngươi rồi."

Dương Xán dừng lại nhưng không quay đầu lại. "Ừm."

"Vết thương của ngươi..."

"Không sao đâu." Dương Xán ngắt lời, giọng đều đều. "Sẽ không ảnh hưởng đến việc châm cứu cho công chúa đâu."

Tiếng "công chúa" kia như một cây kim nhỏ bất ngờ đâm vào tim Tưởng Du. Tay nàng đang nắm cuốn sổ bỗng siết chặt, đầu ngón tay bấu chặt vào những nếp gấp trên trang giấy. Bình thường Dương Xán không bao giờ gọi nàng như vậy, hắn luôn gọi nàng bằng cái tên có phần ngây thơ "Tưởng Du".

Ánh mắt Tưởng Du dừng lại trên lưng Dương Xán. Những vết thâm mờ nhạt hiện lên sau lưng áo khoác màu xanh, có lẽ là do vết thương lại chảy máu. Nàng đang muốn nói gì đó nhưng cổ họng như nghẹn lại, chỉ biết bất lực nhìn lưng Dương Xán càng lúc càng thẳng.

"Không cần đâu.” Nàng đột nhiên nói, giọng nghẹn lại. "Hôm nay… hôm nay, không cần châm cứu." Tay Dương Xán đang lau cửa sổ bỗng khựng lại. Lưng nàng cứng đờ nhưng không quay lại: "Vâng."

Không hỏi thêm gì, cũng không do dự mà chỉ đáp lại cộc lốc một tiếng khô khốc.

A/d: Xán Xán dỗi xíu thôi 😙