Xa Phàm: "...?"
--------------------
Ngày hôm đó, Xa Phàm trải qua với tâm trạng rằng có lẽ vì hôm nay là ngày đặc biệt nên Tiết Tứ mới hơi bất thường.
Vẫn là câu nói đó - dù sao thì Tiết Tứ đôi khi thật sự rất thần kinh.
Xa Phàm căn bản không để tâm lắm, ngày hôm sau cậu cũng không vẽ tranh hay làm việc.
Cậu muốn nghỉ ngơi một chút, không vẽ tranh, xem tiểu thuyết và phim truyền hình, để đầu óc trống rỗng.
Buổi sáng, Tiết Tứ tự mình làm bánh cuốn, là tối hôm qua anh hỏi Xa Phàm muốn ăn gì vào bữa sáng, Xa Phàm nói bánh cuốn, Tiết Tứ liền chuẩn bị cho cậu.
Thật ra Xa Phàm không thích ăn trứng lắm, nhất là trứng trong bánh cuốn.
Tiết Tứ đặc biệt không cho trứng vào bánh cuốn của cậu, nhưng lại thêm nhiều rau xanh.
Xa Phàm vốn không thích ăn rau lá, chỉ khi ăn bánh cuốn mới chịu ăn.
Đôi khi sự kén ăn của Xa Phàm rất kỳ lạ, những người biết điều này chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Mà Tiết Tứ là người ngoài duy nhất biết.
Tiết Tứ rất hài lòng về điểm này.
Ngoài bánh cuốn, Tiết Tứ còn ép sữa đậu nành.
Xa Phàm không thích ăn bã sữa đậu nành, vì vậy Tiết Tứ lọc ba lần, sau đó để lắng xuống, lấy phần trên cùng cho Xa Phàm.
Những điều này cũng không phải là anh chỉ làm sau khi thích Xa Phàm, vì vậy Xa Phàm hoàn toàn không cảm thấy có gì không đúng.
Vì biết hôm nay Xa Phàm nghỉ ngơi cả ngày, Tiết Tứ liền hỏi cậu lúc ăn sáng: "Muốn ra ngoài chơi không?"
Xa Phàm thậm chí không thèm ngẩng đầu lên, cắn một miếng rau xanh được bọc trong lớp bánh cuốn mỏng: "Không muốn."
Tiết Tứ không ép buộc, chỉ ừ một tiếng.
Anh xấu hổ nghĩ, không muốn ra ngoài cũng tốt.
Về phần tại sao tốt, thì chỉ có thể hiểu ngầm mà không thể nói ra.
Mặc dù Xa Phàm không nhận ra điều gì, nhưng cậu cũng nhận ra một số điều khác.
Cậu ngẩng đầu nhìn Tiết Tứ: "Anh có chuyện muốn nói với tôi à?"
Tiết Tứ nhướng mày.
Xa Phàm: "Anh cứ nhìn chằm chằm tôi từ lúc tôi ra đây."
Cậu rất nhạy cảm với ánh nhìn, bất kể là của ai.
Chỉ cần có người nhìn cậu, cậu sẽ phát hiện ra.
Nhưng mà...
Tiết Tứ trước đây cũng không phải là kiểu người ấp úng như vậy, có gì thì nói thẳng ra không phải tốt hơn sao?
Nhìn dáng vẻ của Tiết Tứ, cũng không phải chuyện gì bi quan, sao phải làm vậy?
Xa Phàm cau mày.
Ngay sau đó, đầu ngón tay của Tiết Tứ chạm vào giữa lông mày của cậu, anh nhẹ nhàng xoa xoa hàng lông mày đang nhíu lại của Xa Phàm, khiến cậu khựng lại.
Chỉ nghe thấy Tiết Tứ lười biếng nói: "Trước đây em hình như cũng không có tật xấu này, sao cứ nhíu mày mãi thế?"
Xa Phàm gạt tay anh ra: "Vì anh làm người ta khó hiểu."
Tiết Tứ cười khẽ, thuận miệng nói: "Anh chỉ đột nhiên nghĩ, em sẽ thích kiểu người như thế nào."
Xa Phàm: "?"
Cái "nghĩ" này đến quá đột ngột rồi đấy.
Nhưng xét thấy Tiết Tứ thật sự đã đến tuổi nên cân nhắc chuyện yêu đương, anh gần đây lại bị Lương Quỳnh Trúc thúc giục một lần, đột nhiên nghĩ đến cậu cũng là chuyện bình thường.
Vì vậy Xa Phàm chỉ im lặng một lúc, không nói gì thêm.
Nhưng Tiết Tứ lại dùng mũi dép lê dưới gầm bàn chạm vào mũi dép của Xa Phàm.
Xa Phàm ăn xong miếng bánh cuốn cuối cùng, uống sữa đậu nành xong mới trả lời anh: "Chưa từng nghĩ tới."
"Bây giờ nghĩ thử xem?"
"...Anh thật lắm chuyện."
Xa Phàm không muốn để ý đến anh, lạnh lùng nói: "Hay là anh chuyển đến viện dưỡng lão của bà ngoại ở đi, ở đó anh có thể tìm được rất nhiều người để nói chuyện phiếm."