Chương 49

Răng Tiết Tứ phát ra âm thanh chỉ mình anh nghe thấy, giống như đang kìm nén cảm xúc gì đó, đầu lưỡi anh lướt qua răng hàm sắc bén, mí mắt rũ xuống che giấu hoàn hảo cảm xúc trong mắt, nhưng ánh mắt anh lại nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu Xa Phàm.

Nhưng cuối cùng, Tiết Tứ vẫn không có động tác gì tiếp theo, anh chỉ nghe thấy Xa Phàm nói: "Bạn bè bình thường?"

Giọng điệu Xa Phàm không có quá nhiều gợn sóng: "Không thể nói là đặc biệt thân."

Nhưng nếu có chuyện gì, chắc sẽ giúp đỡ lẫn nhau.

Xa Phàm cảm thấy cậu và Kim Nam là những người bạn đồng cảm với nhau ở một số phương diện.

Tiết Tứ nhìn chằm chằm vào hình đại diện cây đàn guitar trên màn hình, giọng điệu có chút khó hiểu: "Vậy em hỏi cậu ta thời gian xem."

Xa Phàm ừ một tiếng, gõ chữ gửi qua: [Khi nào?]

[Kim Nam: Chúng tôi phỏng vấn anh ấy, đương nhiên là phải theo thời gian của anh ấy rồi, khi nào anh ấy rảnh thì chúng tôi sẽ hẹn gặp.]

Tiết Tứ: "Em bảo cậu ta thêm WeChat của anh."

Xa Phàm đáp lại, đẩy danh thϊếp của Tiết Tứ cho Kim Nam.

Tiết Tứ nhìn khuôn mặt không hề có chút cảm xúc nào của Xa Phàm, trong lòng thở dài.

Tiết Tứ thêm WeChat của Kim Nam xong, trực tiếp nhắn tin cho Kim Nam trước mặt Xa Phàm, nói rằng sau này cậu ta có việc gì thì cứ nói trực tiếp với anh, không cần thông qua Xa Phàm.

Kim Nam bên kia xem xong thấy kỳ quặc, nhưng nghĩ đến bệnh bạch tạng ảnh hưởng rất lớn đến mắt, có lẽ là Tiết Tứ sợ Xa Phàm dùng mắt quá độ, nên trả lời một tiếng "Được".

Xa Phàm cũng thấy lạ: "Chỉ là trả lời tin nhắn thôi mà."

Nếu là trước đây, Tiết Tứ chắc chắn sẽ nói thêm một giây nữa cũng là gánh nặng cho mắt của cậu.

Những lời này Xa Phàm đã nghe rất nhiều lần rồi.

Nhưng hôm nay Tiết Tứ lại đột nhiên nói: "Không thích cậu trò chuyện với hắn ta."

Giọng điệu vẫn lười biếng như mọi khi, nhưng ngữ khí lại lộ ra vẻ u oán.

Xa Phàm: "..."

Xa Phàm: "?"

"Anh có ý kiến với Kim Nam à?"

"Ừ. Bởi vì hắn ta nói chuyện với em."

Xa Phàm: "???"

Cậu cau mày nhìn Tiết Tứ, không biết nên nói gì cho phải.

Vì vậy, Xa Phàm quyết định không nói gì, chỉ ăn vài quả dâu tây: "Không ngọt lắm."

"Để muộn hơn một chút sẽ rất ngọt." Tiết Tứ xoay đĩa trái cây: "Cherry rất ngọt."

Anh mua cherry loại 4J, quả to và đẹp mắt.

Tiết Tứ đã thử rồi, rất ngọt.

Tuy nhiên, có những người thật sự lười đến mức cùng cực, ví dụ như Xa Phàm.

"Lười nhả hạt."

Hạt mà cậu nói chính là hạt cherry.

Tiết Tứ: "..."

Anh đứng dậy lấy một con dao nhỏ hơn cả dao gấp, tách phần thịt quả cho Xa Phàm.

Chỉ là như vậy, nước ép màu đỏ tươi của cherry khó tránh khỏi bị chảy ra, lúc Xa Phàm ăn, dính một ít lên môi, khiến Tiết Tứ nhìn hồi lâu không nhúc nhích.

Xa Phàm rất trắng, vì bệnh bạch tạng, làn da trắng của cậu là kiểu trắng mà ngay cả người da trắng cũng không thể sánh bằng.

Vì vậy, chỉ cần một chút màu sắc đậm hơn rơi trên người cậu cũng sẽ vô cùng nổi bật.

Âm thầm mê hoặc, phong tỏa mọi giác quan của Tiết Tứ.

Khiến sự chú ý của anh hoàn toàn tập trung vào một điểm.

Nhận thấy Tiết Tứ dừng lại, Xa Phàm nhìn anh: "Sao vậy?"

Tiết Tứ nuốt nước bọt, giọng nói khàn khàn đến mức khó nhận ra, trầm hơn ngày thường: "...Đang nghĩ,"

Anh hơi ngừng lại, trong đầu rõ ràng nghĩ đến những điều không thể nói với Xa Phàm, nhưng miệng lại nói: "Có nên đầu tư phát triển giống cherry không hạt không."