Nhưng cậu vừa xoay người, chân còn chưa bước ra, Tiết Tứ đã đột nhiên hành động.
Cánh tay anh vòng qua cổ cậu, nhẹ nhàng khóa đầu cậu lại, kéo cậu về.
Sữa tắm Xa Phàm dùng cùng hiệu với Tiết Tứ, lưu hương không lâu, nhưng cậu thích sạch sẽ, ngày nào cũng tắm, lâu dần, trên người luôn có một mùi hương thoang thoảng.
Không phải mùi hương gì đặc biệt, chỉ là rất sạch sẽ, ngửi vào khiến người ta cảm thấy thư thái.
Xa Phàm bất ngờ bị anh kéo lại, sống lưng gầy guộc nhẹ nhàng va vào l*иg ngực rắn chắc của Tiết Tứ, cậu có thể cảm nhận rõ ràng cơ bắp của anh rắn chắc đến mức nào.
Tay Xa Phàm theo bản năng nắm lấy tay Tiết Tứ đang vòng qua cổ mình, cau mày, giọng nói tuy lạnh nhưng không hề tức giận: "Anh."
Cậu thật sự khó hiểu: "Anh làm sao vậy?"
Xa Phàm cảm thấy Tiết Tứ có chút kỳ lạ - kể từ khi anh rót cho cậu trà gừng.
Chẳng lẽ... vì ngày đặc biệt, tâm hồn yếu đuối, một ly trà gừng đã khiến anh sụp đổ?
Xa Phàm chưa bao giờ cảm thấy Tiết Tứ là người vô tâm vô tình, mạnh mẽ đến mức dường như không có gì có thể đánh gục anh.
Trong mắt cậu, Tiết Tứ tuy mạnh mẽ nhưng cũng rất yếu đuối.
Anh là con người, dù có lợi hại đến đâu cũng chỉ là con người.
Câu nói Tiết Tứ định thốt ra đã bị chặn lại ngay cổ họng bởi tiếng "anh" của Xa Phàm, cuối cùng anh mấp máy môi, không nói ra được.
Có những lời một khi đã dừng lại, nói ra lần nữa sẽ tan biến như mây khói.
Anh luôn tự phụ, nhưng vào lúc này, chỉ trong vòng chưa đầy một giây, anh lại do dự.
Xa Phàm chỉ coi anh là anh trai, là bạn bè.
Điều này Tiết Tứ rất rõ ràng.
Nếu anh nói thích cậu, cậu sẽ phản ứng thế nào?
Tiết Tứ không thể chắc chắn câu trả lời.
Anh rất hiểu Xa Phàm, cậu thích gì, ghét gì, chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ, anh đã biết được cảm xúc và suy nghĩ của cậu, vì vậy anh rất rõ ràng.
Tiết Tứ khẽ buông lỏng tay, nhưng lại khom lưng, gục đầu lên vai Xa Phàm, chóp mũi cách lớp áo chạm vào xương bả vai cậu.
Anh khẽ cười: "Chỉ là... hơi buồn thôi."
Anh đã yêu một người sẽ không yêu anh.
Xa Phàm khựng lại.
Cậu không biết nên nói gì, chỉ có thể đứng yên tại chỗ, mặc cho Tiết Tứ dựa vào mình.
Ngay cả khi Tiết Tứ đưa tay kia ra, vòng từ phía sau, siết eo cậu vào trong vòng tay, Xa Phàm cũng không tỏ ra khó chịu, càng không vùng vẫy.
Cậu yên lặng bị Tiết Tứ ôm từ phía sau, đợi rất lâu mới nói: "Anh, đừng buồn."
Trái tim Xa Phàm đủ lạnh lùng, cậu rất khó bị lay động.
Điều này Tiết Tứ đã biết từ lâu.
Nhưng ít ra trong những năm qua, anh đã thành công trở thành người ngoài duy nhất mà Xa Phàm ỷ lại, trở thành người mà cậu không khách sáo.
Xa Phàm rất gầy, so với thân hình vạm vỡ của Tiết Tứ, cậu dường như nhỏ hơn không chỉ một cỡ.
Dù sao Tiết Tứ ôm cậu cũng không thể lấp đầy khoảng trống trong vòng tay mình.
Nhưng không lấp đầy khoảng trống cũng không sao.
Tiết Tứ hơi ngẩng đầu, cằm đặt lên vai Xa Phàm, khẽ gọi: "Phàm Phàm."
Thực ra khi lớn lên, Tiết Tứ rất ít khi gọi Xa Phàm như vậy, Xa Phàm nghe cũng thấy hơi kỳ quặc.
Giống như khi cậu nói chuyện với Tiết Tứ, cậu rất ít khi gọi anh là anh.
Mối quan hệ của hai người quá thân thiết, không cần xưng hô để nhắc nhở đối phương rằng mình đang nói chuyện với anh ấy.
Nhưng Tiết Tứ gọi cậu như vậy, Xa Phàm vẫn sẽ đáp lại: "Ừm."