Chương 43

Chết tiệt.

Uông Thiên Phàm thầm chửi thề trong lòng, tự hỏi rốt cuộc hai người này là thế nào nữa.

Anh ta không cần hỏi cũng biết, lúc trời tờ mờ sáng, Tiết Tứ đột nhiên giảm tốc độ, vừa lái xe bằng một tay vừa giơ điện thoại lên quay phim, chính là đang quay cảnh bình minh cho Xa Phàm xem.

Tâm trạng không tốt nên ra ngoài đua xe, còn cố tình canh giờ để về nhà nấu cơm...

Quá đáng rồi đấy anh bạn!

.

Khi Tiết Tứ về đến nhà, tiện thể mua thêm một hộp bánh su kem nhỏ và bánh quy nhân kem.

Nghe thấy tiếng động, Xa Phàm mới ngẩng đầu lên khỏi bảng vẽ điện tử.

Cậu vừa mở cửa, còn chưa kịp nhìn thấy Tiết Tứ, đã nghe thấy Tiết Tứ nói: "Em đừng ra ngoài vội."

Giọng anh trầm thấp, có chút sốt ruột: "Dính chút mùi thuốc lá, anh đi tắm rửa đã."

Xa Phàm khựng lại, ừ một tiếng, rồi quay về phòng.

Tiết Tứ bật máy lọc không khí, quay người vào phòng tắm gội đầu tắm rửa.

Xa Phàm trở về phòng, cầm bút cảm ứng tiếp tục vẽ, cậu đang vẽ một bộ truyện tranh ngắn, là một chút ý tưởng nhỏ của cậu, hiện tại đang vẽ chương đầu tiên.

Nhưng vẽ được một lúc, Xa Phàm lại hơi mất tập trung.

Tiết Tứ là cố tình về nhà nấu cơm cho cậu đúng không?

Xa Phàm nhìn bản thảo của mình, cuối cùng vẫn di chuyển chuột, nhấn nút lưu, rồi lên mạng tìm kiếm.

【Bạn bè buồn thì nên làm gì?】

Sau đó, Xa Phàm đọc lướt qua, thấy quá nhiều câu trả lời vô dụng.

Cũng không phải là hoàn toàn vô dụng, chỉ là không phù hợp với Tiết Tứ.

Sau khi Tiết Tứ tắm xong, anh liền xách bánh quy và bánh su kem đến tìm Xa Phàm.

Khi anh đặt đồ ăn bên cạnh Xa Phàm, Xa Phàm liền hơi lùi sang một bên.

Cậu cau mày: "Anh tắm nước lạnh à?"

Luồng khí lạnh từ khắp người anh phả ra.

Tiết Tứ vuốt tóc ướt của mình: "Bình nóng lạnh hình như bị hỏng, tối qua cứ lúc nóng lúc lạnh."

Xa Phàm nhìn anh.

Tiết Tứ nhướng mày.

Xa Phàm nói với vẻ chân thành: "Anh không có miệng à?"

Tiết Tứ: "?"

Anh hiểu ý Xa Phàm, không khỏi bật cười: "Chỉ là tắm nước lạnh thôi mà... Anh đã báo sửa rồi."

Xa Phàm biết anh sẽ nói như vậy, cậu khịt mũi coi thường: "Tùy anh, dù sao bị sốt thì đừng mong tôi quan tâm."

Tiết Tứ vừa thấy cậu nói vậy, liền không nhịn được muốn xoa đầu cậu.

Anh cũng không biết tại sao, chỉ là mỗi lần đều như vậy.

Nhưng lần này, anh vừa giơ tay lên, liền nhớ ra mình vừa tắm nước lạnh, bây giờ tay lạnh ngắt, Xa Phàm lại sợ lạnh.

Hôm nay nhiệt độ đã tăng lên một chút, ở nhà cậu vẫn mặc bộ đồ ngủ bằng nhung, bên ngoài còn khoác thêm một chiếc áo khoác bông.

Còn Tiết Tứ, khi ra ngoài đua xe, anh chỉ mặc một chiếc áo phông bên trong, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo gió là được rồi.

Khi mặt trời chiếu vào, anh còn thấy nóng.

Tiết Tứ thu tay lại, nói một câu đói thì ăn chút bánh ngọt lót dạ trước đi, rồi quay người đi nấu cơm.

Xa Phàm nhìn anh rời đi, thầm nghĩ hy vọng Tiết Tứ nấu xong cơm sẽ bị sốt.

Tốt nhất là sốt cao.

Con người Tiết Tứ này, tính cách chính là như vậy.

Cứng đầu và không nghe lời khuyên.

Nếu không cho anh ta một bài học, anh ta sẽ không biết điều.

Xa Phàm mặt không cảm xúc mở bánh su kem, cắn một miếng, vẻ mặt lạnh lùng lại tan đi một chút.

... Là bánh su kem của tiệm mà cậu thích nhất.

Xa Phàm liếc nhìn logo trên hộp bánh quy, khác với logo trên hộp bánh su kem.