Chương 31

Cậu chỉ vào những chiếc xe đua được sơn màu sắc sặc sỡ, kiểu dáng rõ ràng là rất đắt tiền, còn có cả xe kart và xe đua F1 ở đó.

"Xe đua có rất nhiều loại."

Tiết Tứ kiên nhẫn giải thích cho cậu: "Phân loại lớn là xe đua đường trường và xe đua địa hình."

"Phân loại nhỏ lại có F1, Rally, Endurance, Karting, Off-road, vân vân. Mỗi giải đấu khác nhau lại có yêu cầu khác nhau đối với xe đua... Em muốn ngồi loại nào?"

Xa Phàm nhìn trúng một chiếc xe mui trần màu đỏ trắng.

Tiết Tứ nhướng mày: "Đây là xe an toàn... Em muốn ngồi xe mui trần sao?"

Xa Phàm gật đầu: "Muốn hóng gió."

"... Trời lạnh như vậy, không được."

Tiết Tứ trực tiếp đưa tay túm lấy cổ áo sau của cậu, kéo người đến bên cạnh mình: "Đổi cái này, cùng một tông màu."

Xa Phàm cau mày.

Sau khi vào gara, cậu đã tháo kính râm xuống, Tiết Tứ đương nhiên nhìn thấy vẻ bất mãn của cậu, chỉ có thể dịu giọng dỗ dành: "Đợi đến khi nào trời ấm hơn anh sẽ đưa em đi ngồi xe mui trần được không?"

Hôm nay hóng gió đúng là dễ bị cảm lạnh, Tiết Tứ chắc chắn là không sợ, nhưng Xa Phàm thì không được.

Nhưng Xa Phàm không quá để ý những điều này, chỉ là cậu nhìn chằm chằm Tiết Tứ, biết rằng chuyện Tiết Tứ đã quyết định thì cậu có phản kháng cũng vô dụng, liền lười nói thêm, chỉ gật đầu.

Tuy nhiên, Xa Phàm vẫn sửa lại một câu: "Chiếc xe an toàn này là màu đỏ tươi, chiếc này là màu đỏ đậm."

Tiết Tứ vốn không phân biệt được: "Em đang đàn gảy tai trâu đấy."

Xa Phàm: "..."

"Anh còn khá là tự hiểu biết đấy."

Uông Thiên Phàm đứng bên cạnh căn bản không thể chen vào một câu nào, thầm nghĩ mình không nên ở đây.

Sau khi Tiết Tứ tự mình kiểm tra xe xong, liền đưa Xa Phàm lên đường.

Mặc dù chỉ có thể chạy trong sân, nhưng Xa Phàm cũng chưa từng trải nghiệm qua.

Lúc đầu, Tiết Tứ không chạy quá nhanh, chỉ nhắc nhở Xa Phàm nắm chặt tay cầm phía trên cửa xe phụ để giữ thăng bằng.

Sau đó, cậu liền đưa Xa Phàm trải nghiệm cú drift đầu tiên.

Cú drift đầu tiên, thật ra Xa Phàm hoàn toàn không nhìn rõ, chỉ cảm thấy cơ thể nghiêng mạnh sang một bên, nhưng may mà cậu đã nắm chặt tay cầm từ trước nên cũng không có vấn đề gì, chỉ là khi xe tiếp tục chạy, Xa Phàm nghe thấy rất rõ nhịp tim của mình bắt đầu dồn dập.

Kí©h thí©ɧ thì đúng là kí©h thí©ɧ thật.

Cho dù chỉ là chạy trong sân, những cú drift liên tiếp và tốc độ tăng dần, khi chạy trên một đoạn đường thẳng dài, Xa Phàm còn được Tiết Tứ cho phép mở cửa sổ, thò tay ra ngoài.

Sức gió xuyên qua găng tay đập vào tay cậu, là một cảm giác khác lạ.

Trái tim cậu đang điên cuồng vì sự nguy hiểm và kí©h thí©ɧ này, nhưng cũng vô cùng bình tĩnh và an yên, khiến não bộ cậu không còn chỗ trống để nghĩ đến những chuyện khác.

Xa Phàm không biết diễn tả cảm giác này như thế nào, cậu chỉ biết nếu cậu ngồi ở ghế lái, vậy thì cậu sẽ muốn lái xe đến vách đá, sau đó đạp ga hết cỡ——

Kết thúc sinh mạng trong kɧoáı ©ảʍ tột độ này.

Như vậy mới thực sự là sảng khoái.

Sau khi xe cán đích, nó không dừng lại ngay lập tức mà từ từ giảm tốc độ.

Xuống xe, Tiết Tứ nhìn thấy Xa Phàm không hề có vẻ sợ hãi, đáng lẽ ra phải cười nói với cậu vài câu, hỏi cậu có thấy vui không, nhưng khi nhìn vào khuôn mặt trầm tĩnh đó, cảm xúc đó lại bắt đầu lan tràn một cách vô cớ.