Xa Phàm khinh thường anh: “Anh lại gạt người. Anh lúc nào cũng thích gạt người.”
Tiết Tứ xòe tay: “Vậy em nói xem phải làm sao, chuyện người trong lòng, không phải anh niệm vài câu là có thể gặp được đâu.”
Đúng vậy.
Xa Phàm xoay ghế lại, ý bảo cuộc trò chuyện đến đây là dừng lại.
Cậu tiếp tục vẽ tranh, Tiết Tứ ở phía sau cậu, chạy lên chạy xuống lầu, bận rộn thu dọn hành lý cho cậu.
Đợi đến khi Tiết Tứ cầm túi đựng laptop đến lấy laptop của cậu, Xa Phàm lưu bản thảo xong liền nhường chỗ cho anh.
Tiết Tứ nhân cơ hội xoa đầu cậu, lòng bàn tay người đàn ông rộng lớn và ấm áp: “Giỏi thật, đến cả ấn nút tắt máy em cũng lười luôn hả.”
Nói thì nói vậy, Tiết Tứ vẫn cúi người giúp Xa Phàm tắt máy.
Còn Xa Phàm đã thong thả đi xuống lầu.
Cậu nhìn thấy giá vẽ của mình cũng đã bị tháo ra cất vào trong thùng, cùng với màu vẽ, bảng pha màu các thứ.
... Tiết Tứ thậm chí còn giúp cậu rửa sạch bảng pha màu.
Anh trai cậu về nhà vẫn tốt hơn.
Xa Phàm nghĩ.
Thời tiết mùa đông ở thành phố Vọng Tinh tuy dễ chịu, nhưng rửa bảng pha màu vẫn rất phiền phức.
Có Tiết Tứ ở đây, sẽ không còn phiền não này nữa.
Đợi Tiết Tứ xuống lầu, Xa Phàm lại tiện thể hỏi anh tại sao lại tháo cả giá vẽ ra.
“Sợ đêm nay em lại đột nhiên muốn vẽ tranh sơn dầu hoặc màu nước, nhưng không có giá vẽ.”
Tiết Tứ trực tiếp bê hai thùng sách lớn lên, không hề nhíu mày, giọng điệu cũng rất thoải mái: “Em thấy anh đối xử với em tốt chưa.”
Xa Phàm ừ một tiếng, đáp lại: “Cũng tạm.”
Tiết Tứ khẽ cười, thậm chí còn đưa một tay ra, rất nhẹ, chỉ dùng móng tay gõ vào giữa trán cậu, giống như bị đánh một cái vậy.
Trên xe, vì Tiết Tứ không thích bật nhạc khi lái xe, nên trong xe khá yên tĩnh.
Xa Phàm đeo tai nghe ngồi ở ghế phụ, tấm che nắng trên cửa sổ trước ghế phụ đã được Tiết Tứ hạ xuống từ lâu, nhưng dù vậy, Xa Phàm vẫn đeo kính râm bản to che khuất gọng kính đen.
Cũng thật khó cho sống mũi cậu phải chịu đựng sức nặng gấp đôi mà vẫn có thể ngẩng cao được.
Xa Phàm dựa vào thành ghế, ngáp ngủ một cái, mí mắt lờ đờ.
Tiết Tứ không cần nhìn cũng biết bây giờ cậu đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ: “Tối qua em ngủ lúc mấy giờ?”
“Không nhớ nữa.”
Xa Phàm tùy ý nói: “Một hai giờ sáng gì đó.”
Tiết Tứ vừa nghe câu này, liền không khỏi bật cười: “Em không cần mắt nữa à?”
Xa Phàm không muốn nói nhiều, nên dứt khoát im lặng.
Thực ra cậu không làm gì cả, chỉ là không ngủ được thôi.
Cậu bị mất ngủ đã lâu rồi, nhưng Tiết Tứ không biết.
Vì cậu không nói.
Chủ yếu là không cần thiết.
Thấy cậu lại giở trò này, Tiết Tứ không khỏi đau đầu: “Xa Phàm.”
Anh nói: “Nói chuyện.”
Xa Phàm không nói, Tiết Tứ có rất nhiều cách để cậu mở miệng, anh cố nén cơn giận mà nói đùa: “Chẳng lẽ là vì nghĩ đến hôm nay anh về, vui đến mức không ngủ được à?”
Xa Phàm: “?”
Cậu rốt cuộc cũng mở miệng: “Anh, em tìm ra lý do anh không có bạn gái rồi đấy.”
Tiết Tứ từ nhỏ đã tự luyến và kiêu ngạo.
Anh luôn cho rằng mình là người đẹp trai nhất, giỏi nhất thiên hạ.
Xa Phàm rất hiểu điều này.
“Không thì tại sao em lại mất ngủ?”
Xa Phàm biết Tiết Tứ đang cố tình kích cậu, cậu mấp máy môi, lời còn chưa kịp thốt ra đã tan biến.
Cậu nhìn dòng xe cộ tấp nập bên ngoài cửa sổ, nhìn những người có thể đi lại bình thường dưới ánh nắng mặt trời, cuối cùng vẫn chọn cách im lặng để đối phó, trong xe cũng hoàn toàn yên tĩnh trở lại.