Chương 19

“Ồ.” Tiết Tứ nói: “Tôi còn có thể làm người mẫu cho em, tôi không ở đây, em chắc cũng lâu rồi không vẽ phác thảo nhân vật nhỉ?”

Xa Phàm không nói gì.

Nhưng người đàn ông bên kia đã tiếp tục nói: “Cứ quyết định vậy đi, nếu em lười thu dọn đồ đạc, thì đợi tôi về thu dọn cho em.”

“Em muốn gì? Tôi mua về cho em.”

Xa Phàm mặt không cảm xúc: “Muốn não của anh.”

Tiết Tứ khẽ cười một tiếng, không hề bất ngờ trước sự bất mãn của cậu: “Ngày mai em tự đến mà lấy.”

Trước khi cúp điện thoại, anh còn nói thêm một câu cuối cùng: “Chơi điện thoại ít thôi.”

Đầu dây bên kia im lặng, nhạc trong điện thoại của Xa Phàm lại tiếp tục phát sau mười giây.

Phong cách disco rock của ban nhạc như đang lắc lư trong sàn nhảy, hoàn toàn không phù hợp với cậu.

Xa Phàm nghĩ cậu đã tìm ra điểm không tốt đó rồi.

Anh trai cậu quá độc đoán.

Chị dâu tương lai của cậu, trước khi chấp nhận một người em chồng bám váy, còn phải chấp nhận việc Tiết Tứ giống như hoàng đế thời cổ đại, nói một là một, hai là hai, tính chiếm hữu thật sự quá đáng.

Tối hôm đó, hai người chia sẻ bữa tối với nhau, Tiết Tứ bên kia quả thật ăn rất ngon, dù sao cũng là tiệc tiễn.

Chỉ là Xa Phàm chú ý đến một điếu thuốc bên cạnh ly rượu của anh.

Xa Phàm trực tiếp hỏi: 【Anh hút thuốc rồi à?】

Tiết Tứ trả lời rất nhanh: 【Chưa đâu, huấn luyện viên đưa, dù sao cũng phải nhận cho có lệ.】

Xa Phàm không nói gì kiểu như hút thuốc không tốt cho sức khỏe, chỉ trả lời một chữ “Ồ”.

Tiết Tứ đã sớm quen rồi.

Ngày hôm sau, khi Xa Phàm đang vẽ tranh ở nhà, cậu nghe thấy tiếng mở cửa dưới lầu.

Tiết Tứ có chìa khóa nhà cậu, dù là cánh cổng sắt bên ngoài trông có vẻ không chắc chắn lắm nhưng thực ra đã được Tiết Tứ kiểm tra, rất kiên cố, hay là chìa khóa cửa chính của ngôi nhà chính có thể đến được sau khi đi qua sân.

Thậm chí có một khoảng thời gian, vì Xa Phàm thích nhốt mình trong phòng, Tiết Tứ đã thay ổ khóa cửa phòng cậu - anh còn có chìa khóa phòng của Xa Phàm.

Nói đến chuyện này, lúc đó là do Tiết Tứ tự mình mua ổ khóa, lên mạng tra hướng dẫn, loay hoay trước cửa phòng cậu cả buổi trời mới tháo ổ khóa cũ ra thay ổ khóa mới vào.

Sau đó, khi hai người nhắc đến chuyện này, Tiết Tứ còn nói nếu không phải sợ dọa cậu, lúc đó anh đã trực tiếp phá cửa rồi.

Lúc ấy, Xa Phàm nhìn cơ bắp của Tiết Tứ, chỉ sau nửa năm không gặp đã trở nên đầy sức mạnh, cảm thấy Tiết Tứ quả thực có bản lĩnh này.

Lúc đó Tiết Tứ đang thi đấu hạng cân 95kg, còn Xa Phàm lúc đó còn nhỏ, mới mười lăm tuổi, chỉ nặng 47kg.

Chưa đến một nửa cân nặng của anh.

Xa Phàm nghe tiếng bước chân lên lầu của Tiết Tứ, vừa lúc Tiết Tứ đến cửa phòng cậu, cậu liền nhìn sang.

Hai người chạm mắt nhau, không có quá nhiều lời hàn huyên hay chào hỏi, mở đầu là câu nói đùa của Tiết Tứ.

Anh đi đến trước mặt Xa Phàm, cúi đầu xuống, vẫn là bộ dạng trêu chọc trẻ con đó: “Lại đây, đầu của anh đây, tự mở đi.”

Xa Phàm nhìn anh bằng vẻ mặt lạnh lùng, cảm thấy người này đôi khi thật phiền phức.

Cậu trực tiếp dùng đuôi bút cảm ứng gõ vào đầu Tiết Tứ, tuy không dùng nhiều lực lắm, nhưng sức lực của cậu cũng chỉ có vậy, Tiết Tứ không thấy đau, ngược lại còn cười xoa đầu cậu một cái.

Sau đó, người đàn ông khẽ tặc lưỡi: “Đâm tay.”