Quyển 1 - Chương 13

A Vong khẽ cười, lắc đầu: “Ta hiểu rõ cơ thể mình, không cần chữa. Sống thêm ba năm, chịu thêm ba năm đau khổ. Thôi vậy.”

Thúc Nguyên Châu không tán thành thái độ tránh né bệnh tật, nhíu mày nhưng không nói gì.

A Vong khẽ thở dài: “Nghe nói mai ở Đông Hồ gần Lâm Thành đã nở. Hòa Chiêu, sau khi tiễn đại phu, chúng ta hãy đến Đông Hồ nhé.”

Hòa Chiêu muốn thuyết phục Thúc Nguyên Châu thay đổi ý định, lau mắt, nói: “Hay là để Thúc đại phu đi cùng. Nếu tiểu thư cảm thấy không khỏe, có thầy thuốc bên cạnh sẽ tiện chăm sóc hơn.”

A Vong nhìn vẻ lo lắng của Hòa Chiêu, không muốn làm trái ý nàng, nhìn sang Thúc Nguyên Châu, hỏi: “Thúc đại phu có nguyện đi cùng không?”

Hắn đáng lẽ phải từ chối, nhưng không hiểu sao lại gật đầu.

Quản gia chuẩn bị đồ đạc, Giang Phùng Chi với tư cách người hầu cũng đi theo.

Đến Đông Hồ, đột nhiên tuyết bắt đầu rơi. Hòa Chiêu lo lắng chủ nhân bị lạnh, không muốn để nàng ra ngoài ngắm mai dưới tuyết. A Vong vốn luôn chiều chuộng Hòa Chiêu, bèn nghe theo, vào đình bên hồ uống trà, ngắm tuyết.

Tiếng củi cháy trong lò sưởi tí tách vang lên, mang đến âm thanh ấm áp giữa thế giới trắng xóa. A Vong tự tay pha trà, một ly đưa cho Hòa Chiêu, một ly đưa cho Thúc Nguyên Châu: “Thử đi.”

Hòa Chiêu cầm ly trà, đôi mắt cụp xuống, nhìn những lá trà nổi lên rồi chìm xuống. Nàng nhất định không để chủ nhân chết sớm. Bất kể phải trả giá gì, nàng cũng muốn A Vong tiếp tục sống.

Thúc Nguyên Châu uống một ngụm, tâm tư trong lòng cũng như những lá trà kia, nổi lên rồi chìm xuống. Con người không thể trở thành yêu quái, cha đã cảnh cáo hắn, đây là điều cấm kỵ của nhà họ Thúc.

Tuyết càng lúc càng lớn, có vài bông bay vào trong đình, khiến tiếng củi cháy nhỏ dần. A Vong đưa tay ra, nhìn bông tuyết tan thành giọt nước trên lòng bàn tay.

Món quà của mùa đông, nhịp điệu của thiên nhiên, điều này mang đến cho A Vong sự an ủi. Dù thời gian có trôi qua, dù thế sự có thay đổi, mặt trăng vẫn không đổi, tuyết cũng không đổi.

Điều duy nhất tồn tại vĩnh cửu không phải là con người.

Cũng tốt. Ham muốn không nên tồn tại mãi mãi.

Nơi nào có con người, nơi đó có tranh chấp. Có tranh chấp, tất sẽ có xác chết.

Có lẽ nàng đã mệt mỏi, không muốn tìm kiếm người xưa trong những nắm xương khô.

A Vong rót thêm một ly trà cho mình, chậm rãi nhấp từng ngụm. Ấm quá, trong ngày đông lạnh giá này, hơi ấm dần lan tỏa vào tận trái tim. Ấm quá.

“Tiểu thư, người xem kìa –” Hòa Chiêu chỉ về một góc phía ngoài đình.

A Vong nhìn theo hướng chỉ, là cây mai.

Không phải cả rừng mai, chỉ một cành mai cô đơn nở hoa. Không biết nó mọc tự nhiên ở đó, hay ai đó đã bẻ cành bỏ lại đây. A Vong nhìn sắc đỏ của hoa mai, nhưng ngay sau đó tuyết dày bắt đầu phủ xuống, cành mai rung lên, tuyết ngày càng nặng, dần dần đè nghiêng cành cây.