"Cậu không biết tôi vừa gặp Chu Thành Vinh ở trung tâm triển lãm à? Hắn còn chế nhạo cậu hai năm nay không lộ diện, nói tài năng cậu đã cạn khô nên không dám gặp ai! Hắn còn bảo lần trước cậu ngất xỉu nhập viện ngay trước chung kết là viện cớ trốn tránh thi đấu, là không dám đường đường chính chính đối đầu với hắn một trận, chỉ là tự lừa dối bản thân để giữ chút thể diện mà thôi."
"Hắn còn bảo cậu cứ ngoan ngoãn làm bình hoa di động thôi, lên mạng dựa vào nhan sắc thu hút fan nữ, làm mấy video chia sẻ kiến thức vặt vãnh để tăng thêm danh tiếng, coi như cũng là một đóng góp cho ngành của chúng ta rồi."
"Đồ chết tiệt! Thứ gì đâu không! Ông chủ chúng ta lần này nhất định phải khỏe mạnh đến cùng, để hắn biết ai mới là người lợi hại nhất, đừng tưởng hổ không gầm là mèo bệnh!"
Lâm Bình không nói gì, nhưng rõ ràng anh Chu đã tức điên lên, không ngừng tuôn ra một tràng mắng chửi Chu Thành Vinh.
Lâm Bình nghiêng đầu, đẩy điện thoại ra xa một chút cho đỡ chói tai, ánh mắt y lướt nhanh qua sa bàn.
Khoan đã, hình như có gì đó không đúng!
Lâm Bình dụi mắt, nhìn kỹ lại mô hình lần nữa.
Những hình nhân tí hon do chính tay y điêu khắc, quen thuộc đến từng chi tiết, thậm chí mỗi nhân vật còn có tên và mối quan hệ gia đình riêng... chúng thật sự đang cử động!
Lâm Bình đứng phắt dậy, bước nhanh đến trước sa bàn, nhấc tấm kính che bên trên ra để quan sát gần hơn.
Chúng đang cử động thật!
Người tí hon vốn đang trong tư thế cúi lưng múc nước, giờ đã gánh hai thùng nước, lững thững đi về nhà. Dưới ánh mắt của Lâm Bình, người đó bước vào khoảng sân nhỏ, nhanh nhẹn đổ nước vào cái chum đặt trước cửa bếp, rồi còn khẽ thở ra một hơi.
Sân nhà bên cạnh có một đứa trẻ ở truồng, đang cưỡi lên lưng một con vịt chạy lung tung, rồi ngã sấp mặt xuống đất khóc oa oa.
Lắng tai nghe kỹ, y còn có thể nghe thấy tiếng vài nhóm thôn dân đang tụm lại, buồn rầu nói:
"Nước giếng sắp cạn rồi, hai năm hạn hán lớn liên tiếp, nếu trời không mưa nữa thì không biết sống sao đây?"
Với vẻ mặt vô cảm, Lâm Bình đứng thẳng người. Y bình tĩnh một cách lạ lùng, đậy nắp kính lại, trở về sofa ngồi yên gần nửa tiếng rồi mới cầm điện thoại lên, nói với Chu ca vẫn đang thao thao bất tuyệt:
"Tạm thời không cần lo lắng bệnh tim mạch hay dạ dày của tôi đâu. Trước hết tìm cho tôi lịch hẹn với bác sĩ khoa thần kinh đi, cần gấp đấy, ngày mai tôi sẽ đi kiểm tra."