Chương 14

“Đừng vì non nớt không tiện mở miệng từ chối, mà bị bọn họ ức hϊếp, ta ra mặt điều đình cũng được! Thật sự không được thì ngươi đến nhà ta ở một thời gian, nhìn căn phòng ta đã sắp xếp cho ngươi xem, chắc chắn sẽ vui mừng đó!”

Tư Trang vẫn chỉ có một câu:

“Ca ca của ta gần đây sẽ về, việc nhà tự có huynh ấy định đoạt.”

Mã Phục Quân phu nhân khẽ khựng lại, trong lòng thầm nghĩ, ngươi còn làm bộ làm tịch nữa sao? Nàng trêu chọc đứa trẻ:

“Vậy ca ca của ngươi họ gì tên gì?”

Tư Trang đáp lại vô cùng tự nhiên:

“Họ Lâm tên Bình.”

“Ấy, quả nhiên là bịa đặt có đầu có đuôi! Thôi được rồi, lát nữa để quản gia đi một chuyến riêng, xem như là đứng ra bênh vực cho người ca ca không tồn tại của ngươi!”

Năm ngày trôi qua, cả làng đều biết bọn trẻ ở chỗ Tư Trang được ăn uống no đủ, một số trưởng bối không những không kiềm chế con cái trong nhà, mà còn sai những thiếu niên mười mấy tuổi trong nhà cùng lũ trẻ nhỏ đến nhà Tư Trang chờ đợi.

Một số trưởng bối thì không giữ được thể diện, dù con cái khóc lóc ầm ĩ cũng giam chúng ở nhà không cho ra ngoài.

Đào thôn.

Nhà trưởng làng, lão trưởng làng tự mình nhốt cháu nội nhỏ vào chính sảnh, làm ngơ lời đứa trẻ khóc lóc van xin, cây gậy chống va xuống đất kêu bang bang, sắc mặt khó coi hỏi trưởng tử:

“Dấu ta, sai đứa trẻ đi ăn xin, lại còn đến nhà một cô gái mồ côi ăn xin, thậm chí là dẫn theo một đám người đến nhà một cô gái mồ côi ăn xin, đây là hành vi gì? Thật đáng hổ thẹn không thể tả!

Những năm mùa màng bội thu, cha cũng đã cho các con đi học rồi, con à, con nói cho cha nghe, phu tử nào dạy con như vậy?”

Trưởng tử lúng túng không dám nói gì, trưởng tức thấp giọng cầu xin cho trượng phu:

“Phụ thân, trong nhà bữa nào cũng chỉ uống cháo loãng, người lớn đói đến mềm cả tay chân, còn có thể nhịn, nhưng đứa trẻ thì không thể, mới bốn tuổi đã gặp hai năm tai ương, đói đến đầu to thân nhỏ, ba tuổi mới chập chững biết đi, con dâu thật sự đau lòng quá.

Nếu không phải không còn cách nào khác, con dâu lại nào có thể cam lòng nhìn con trẻ làm ra hành vi không thể diện như vậy?”

Lão trưởng làng nhắm mắt lại, làm cha chồng không tiện trực tiếp mắng con dâu, ông hỏi trưởng tử:

“Con cũng nghĩ như vậy sao?”

Trưởng tử ồm ồm nói:

“Phụ thân, nhà Tư Trang cô nương không thiếu thức ăn, con cái nhà ta đều sắp chết đói rồi! Người ngửi thử mùi vị này xem, cách nửa làng mà vẫn khiến người ta cào xé ruột gan, đêm không ngủ được, người lớn còn phải hết sức nhịn chịu, người bảo trẻ con làm sao mà nhịn được?

Đều sắp không sống nổi rồi, còn phải nói đến khí tiết, đạo nghĩa, lễ nghi sao? Chẳng lẽ khí tiết, đạo nghĩa, lễ nghi có thể khiến cả nhà ta no bụng không bị đói sao?”

Lão trưởng làng nhìn sâu vào trưởng tử một cái, thầm nghĩ, chẳng lẽ cha ngươi ta lại là kẻ ác tâm có thể bỏ đói con cháu sao?

Nhưng con à, con có từng nghĩ qua không, Tư Trang cô nương đến làng đã hai năm, phía sau có Mã Phục Quân chống lưng, ngày thường lại khiêm tốn đến mức khiến người ta không cảm nhận được sự khác biệt, ngoài việc nói chuyện lạnh lùng ra, thì nàng ta có thể nói là gần gũi thân thiện, nhà ai có khó khăn, cũng đều giúp đỡ nếu có thể.

Nhưng vì sao vào thời điểm này, nàng ta lại hành sự cao điệu bất thường?