Chương 1

"Anh Chu, hồ sơ đăng ký chuẩn bị được rồi đấy!"

Lâm Bình đặt điện thoại xuống, ánh mắt đăm chiêu nhìn về sa bàn ngôi làng mô phỏng thời Chiến Quốc. Sau hai năm trời dồn hết tâm sức, cuối cùng tác phẩm cũng đã hoàn thành. Y khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Y là một nghệ nhân chuyên về mô hình thu nhỏ. Tác phẩm trước mắt là thành quả tâm huyết mà y đã đổ dồn vào đó. Nó không chỉ đơn thuần là một mô hình, mà là một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo với giá trị không hề nhỏ.

Ban đầu, y đã tra cứu rất nhiều tư liệu. Đến khi bắt tay vào làm, y vẫn chưa ưng ý về cách thể hiện một số chi tiết. Để tác phẩm đạt đến độ hoàn hảo, y thậm chí đã dành thời gian đi học thêm về điêu khắc và dựng mô hình, nỗ lực thổi hồn vào từng bức tượng thôn dân, khiến thần thái của họ sống động như thật.

Nay tác phẩm đã xong, Lâm Bình cảm thấy lòng nhẹ bẫng. Y tựa lưng vào chiếc sofa bên khung cửa sổ lớn của biệt thự, mặc cho ánh nắng vàng ấm áp khẽ rọi lên người, rồi thϊếp đi lúc nào không hay.

Y bừng tỉnh giấc khi điện thoại của anh Chu reo vang.

Anh Chu tính tình vốn nóng nảy, vừa nhấc máy đã nói một thôi một hồi, khiến Lâm Bình không có cơ hội chen lời.

"Ông chủ, tôi đoán cậu lại chưa ăn cơm trưa. Món tôi đặt cho cậu sắp tới rồi, chính là cháo hải sản cậu thích đó. Họ còn đòi thêm phí giao hàng mới chịu đi đấy. Nể tình tôi vất vả thế này, cậu cố gắng ăn nhiều một chút nhé. À, thuốc dạ dày của cậu hết rồi, tôi đã đặt cho cậu rồi đấy. Nhưng cậu cũng phải thay đổi đi, phải ăn uống đúng giờ, biết giữ gìn sức khỏe chứ! Cứ trông chờ vào thuốc mãi sao được? Cậu nghe tôi nói đây..."

Lâm Bình khẽ cau mày, một tay xoa nhẹ vùng dạ dày đang âm ỉ đau. Vài lọn tóc mềm mại rủ xuống, che đi vầng trán.

Biết anh Chu một khi đã càm ràm thì phải mất đến nửa tiếng mới chịu thôi, y dứt khoát ném điện thoại lên sofa. Cũng may, đúng lúc đó có người giao đồ ăn tới.

Vừa mở nắp hộp, hương hải sản đậm đà lập tức xông vào mũi. Quả nhiên là tiệm quen mà y vẫn hay ăn. Múc một thìa cháo cho vào miệng, đôi mày đang cau lại của y bất giác giãn ra.

Trong điện thoại, giọng anh Chu vẫn lanh lảnh:

"Tuyệt đối không được hoãn lịch tái khám đâu đấy, cái lịch khám chuyên gia đó tôi phải nhờ vả lắm mới đặt được, ngày mai nhất định phải đi đúng giờ! Cậu cũng không muốn bị đồng nghiệp trêu là "công tử bột" nữa chứ?"