Chương 6

Tạ Cảnh An biết lòng người khó đoán, nhưng khi bản thân đã không thể ở lại bên cạnh Tô Thiển Dịch, cậu buộc phải tính đến mọi khả năng. Cậu còn để lại một phần tiền riêng cho cậu phòng thân, đề phòng bất trắc.

Yêu cầu của cậu không cao, cậu chỉ mong những người hàng xóm còn giữ được chút tình người ấy, vì phần tiền cậu để lại mà thỉnh thoảng quan tâm Tô Thiển Dịch một chút, không để anh phải chịu đói, chịu rét.

Trước lúc lâm chung, Tạ Cảnh An vẫn còn dặn dò mọi người xung quanh rằng Tô Thiển Dịch rất ngoan, lại thích sạch sẽ, sẽ không gây quá nhiều phiền toái cho ai. Nếu có lúc anh nổi giận hay cư xử không đúng, chỉ mong mọi người vì anh là người thiểu năng mà rộng lượng bỏ qua, đừng chấp nhặt.

Ký ức về những năm tháng đã qua vang vọng trở lại, còn Tô Thiển Dịch thì khó thở dần, toàn thân anh đau nhức đến mức nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng.

Thân thể rất đau, nhưng tim còn đau hơn.

Anh nghĩ mọi người đều nói anh ngốc, nhưng người thực sự ngốc... là Tạ Cảnh An.

Nếu không thật sự ngốc, làm sao cậu có thể chăm sóc một kẻ khờ dại như anh suốt bao nhiêu năm? Nếu cậu không cố chấp như vậy, cậu chỉ cần đưa anh vào viện dưỡng lão, thỉnh thoảng đến thăm một lần, thì có lẽ cậu đã không phải qua đời sớm như thế này.

Anh đau lòng vì một người ngốc như vậy.

Mà cái người ngốc nghếch ấy… lại có thể nhìn rõ ràng nhất, rốt cuộc anh là ai.

-

Cuối con đường Vĩnh Hạng, có người hét lớn: “Đứa ngốc gặp tai nạn xe rồi!”

Rất nhiều người hoảng hốt chạy lại.

Người đua xe định bỏ trốn nhưng đã bị đè xuống đất, có người tức giận mắng: “Đồ trời đánh! Ở đây mà cũng dám đua xe…”

Giữa đám đông hỗn loạn, có người chen tới bên Tô Thiển Dịch ngồi sụp xuống gọi: “Đứa ngốc! Đứa ngốc…”

Tô Thiển Dịch nhìn những gương mặt xung quanh, họ vừa xa lạ mà lại như quen thuộc. Trên gương mặt họ vẫn còn vương nét hoảng hốt và bất an, anh hơi hé miệng định nói gì đó nhưng giọng nói quá nhỏ, hoàn toàn bị tiếng ồn ào xung quanh nuốt mất.

Một phụ nữ trung niên ngoài năm mươi ngồi xổm bên cạnh anh, thấy vậy vội cúi đầu xuống. Bà nghe Tô Thiển Dịch đứt quãng, nhưng rõ ràng gọi ra cái tên: “Tạ Cảnh An…”

Bà Trương nhìn người nằm trong vũng máu trên mặt đất, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Bà cúi đầu nhìn vào đôi mắt sáng ngời, nó khác hẳn sự ngây ngô thường ngày của Tô Thiển Dịch thì không khỏi thốt lên: “Đứa ngốc, con không ngốc sao? Có phải con đang nhớ em trai con? Nó sắp về rồi mà…”

Tô Thiển Dịch khẽ mỉm cười. Anh muốn nói mình không ngốc, anh vẫn nhớ rõ Tạ Cảnh An là ai, anh cũng biết người đó sẽ không trở về nữa, nhưng toàn thân đau nhức khiến anh không còn chút sức lực nào để cất tiếng.

Khi rơi vào bóng tối, Tô Thiển Dịch ngước nhìn bầu trời, nơi những sợi tơ liễu đang bay lượn lững lờ, vài sợi nhẹ nhàng rơi xuống người anh. Trong cơn mê man, anh nghĩ đây có lẽ là ảo ảnh, nhưng vậy cũng tốt, nếu anh không đợi được Tạ Cảnh An quay về thì anh có thể đi tìm người ấy.

Anh sợ rằng nếu Tạ Cảnh An chết vì chấn thương sọ não, cậu cũng sẽ cứ mãi đứng chờ anh dưới cầu Nại Hà mà không chịu chuyển sinh.