Nói một cách công bằng, nếu Tạ Cảnh An chọn buông bỏ Tô Thiển Dịch thì dù là về mặt tài chính hay các mối quan hệ xã hội, cậu chắc chắn sẽ có một tương lai rộng mở. Nhưng Tô Thiển Dịch lại trở thành vướng víu của cậu, mà cũng chính là vướng víu do cậu chủ động lựa chọn mang theo suốt đời.
Những năm gần đây, Tạ Cảnh An luôn chăm sóc Tô Thiển Dịch rất chu đáo. Dù có nhiều người gọi anh là thằng ngốc thì Tô Thiển Dịch vẫn là một người ngốc sạch sẽ, xinh đẹp, khiến người khác vừa nhìn đã dễ sinh thiện cảm.
Mấy năm qua, Tạ Cảnh An làm việc đến kiệt sức, cậu vừa kiếm tiền, vừa chắt chiu từng đồng, chỉ vì một nỗi sợ thường trực trong lòng, lỡ như một ngày nào đó anh không còn trên đời thì Tô Thiển Dịch sẽ không ai chăm sóc, anh rồi sẽ bị đẩy ra đường sống một cuộc đời lay lắt.
Chỉ là, cậu không ngờ ngày đó lại đến nhanh như vậy.
Tạ Cảnh An đưa Tô Thiển Dịch về sống ở phố Vĩnh Hạng. Nơi này không thuộc khu trung tâm thành phố mà chỉ là một vùng ngoại ô yên tĩnh, không phồn hoa, cách chỗ cậu đi làm cũng khá xa. Nhưng Tạ Cảnh An lại thích nơi này.
Trên lầu có bà Trương tính tình nóng nảy nhưng thẳng thắn, dưới lầu là ông Vương suốt ngày cằn nhằn nhưng thích đánh cờ, đối diện là chị Lưu hay tò mò nhưng thật lòng. Mỗi người đều có khuyết điểm riêng, nhưng điều khiến Tạ Cảnh An trân trọng chính là họ còn giữ được cái gọi là tình người.
Ngày thường, Tạ Cảnh An cố gắng tạo mối quan hệ thân thiết với những người hàng xóm ấy. Cậu hay giúp họ việc vặt, chuyện nhỏ nhặt trong nhà để họ quen mặt cả cậu và Tô Thiển Dịch.
Khi biết mình mắc bệnh nặng và chẳng còn nhiều thời gian nữa, Tạ Cảnh An dùng số tiền dành dụm để nhờ những người hàng xóm ấy chăm sóc Tô Thiển Dịch sau này. Cậu đã dạy cậu cách sử dụng thẻ ngân hàng, cách rút tiền, còn liên kết cả tài khoản WeChat để tiện thanh toán. Thế nhưng, cậu vẫn lo anh không đủ khả năng giữ tiền hay tự lo cho bản thân.
Tạ Cảnh An không dám gửi Tô Thiển Dịch vào viện dưỡng lão. Cậu đã âm thầm tìm hiểu, có những nơi nếu lâu ngày không ai đến thăm thì người ở đó còn thê thảm hơn cả ăn xin ngoài đường.
Lo hàng xóm sợ phiền phức, ngại miệng đời dị nghị, Tạ Cảnh An còn đặc biệt nhờ luật sư lập văn bản công chứng. Chỉ cần họ chịu chăm sóc Tô Thiển Dịch thì số tiền cậu để lại sẽ thuộc về họ.