Tạ Cảnh An là học sinh có thành tích rất tốt, cậu thường xuyên nằm trong top đầu khối nên được thầy cô đánh giá cao. Tuy nhiên hoàn cảnh gia đình của cậu không mấy khá giả, ngày nào cậu cũng chỉ chú tâm học hành, quanh năm chỉ mặc mỗi bộ đồng phục trường. Vì mặc mãi một bộ trong thời gian dài, màu áo đã bắt đầu bạc màu.
Một số học sinh có gia đình khá giả nhưng học lực và nhân cách kém lại không ưa nổi cậu. Họ không chấp nhận việc một người như Tạ Cảnh An lại có thể vượt trội hơn mình nên tìm cách bắt nạt.
Dù thầy cô rất quý Tạ Cảnh An nhưng họ không thể lúc nào cũng có mặt đúng lúc để giúp cậu.
Tô Thiển Dịch từng tình cờ thấy Tạ Cảnh An bị vài người vây đánh, anh liền ra tay giúp đỡ và còn đưa Tạ Cảnh An đến phòng y tế.
Tô Thiển Dịch là người vừa có ngoại hình, vừa có học lực, lại xuất thân từ gia đình khá giả, được xem là nhân vật nổi bật trong trường. Vì thế khi anh đối xử tốt với Tạ Cảnh An cũng khiến cuộc sống của Tạ Cảnh An cũng phần nào dễ chịu hơn.
Ngoài vài lần giúp đỡ, hai người hầu như không nói chuyện nhiều.
Một tháng trước kỳ thi đại học năm ấy lại có một chuyện xảy ra, một người bạn cùng phòng của Tạ Cảnh An đã lấy cuốn sổ tay bị khóa trong ngăn tủ của cậu và mang đến lớp.
Người đó đặt cuốn sổ lên bàn Tô Thiển Dịch rồi lớn tiếng nói: “Tô Thiển Dịch, đây là sổ tay của Tạ Cảnh An, cậu nhìn đi, trong này toàn viết về cậu đấy…”
Giọng điệu vừa ám muội, vừa thích thú như thể đang xem trò vui.
Mở sổ ra, bên trong là tên của Tô Thiển Dịch, những dòng chữ thể hiện tâm tư kín đáo của Tạ Cảnh An.
Mọi người xung quanh đều hiểu điều đó có nghĩa gì. Trong ánh mắt ngạc nhiên và đủ loại cảm xúc từ bạn bè trong lớp, Tạ Cảnh An vẫn đang chăm chú làm bài bất ngờ đứng bật dậy.
Có lẽ Tạ Cảnh An chưa từng nghĩ đến việc những tâm tư thầm kín nhất của mình lại bị phơi bày dưới ánh mắt của bao người như thế, khiến nó trở thành đề tài để người khác bàn tán. Vì vậy, gương mặt cậu hoàn toàn không thể giấu nổi cảm xúc.
Tô Thiển Dịch ngẩng đầu lên. Trước mắt anh là hình ảnh Tạ Cảnh An đang run rẩy siết chặt lấy gấu quần, đôi tay không ngừng run, sắc mặt trắng bệch như không còn chút máu và trong đôi mắt là sự tuyệt vọng không thể che giấu.
Một người khi hoảng loạn đến cực điểm, thường cũng là lúc trông đáng thương nhất.
Thật ra Tô Thiển Dịch là kiểu người khá lạnh lùng, anh không hay đồng cảm với người khác, càng không dễ dàng mở lòng hay thể hiện cảm xúc.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, dưới ánh mắt tò mò như xem kịch của mọi người xung quanh, anh lại nhẹ giọng nói với Tạ Cảnh An một câu: “Cảm ơn cậu.”
Khi cả lớp còn đang sửng sốt, Tô Thiển Dịch nhìn thẳng vào Tạ Cảnh An và nói tiếp: “Thêm một tháng nữa thôi, sau khi thi đại học xong thì tớ mới có thể yêu đương.”