- 🏠 Home
- Cổ Đại
- HE
- Tuyết Phần Trường An
- Chương 2.1: Giả mang thai
Tuyết Phần Trường An
Chương 2.1: Giả mang thai
Không phải không thể tự hạ mình, chỉ là không muốn hạ mình vì hắn...
Thân cao tám thước, mặt đẹp như ngọc thì không khó.
Nhưng dung mạo hơn cả Phan An, tài năng hơn cả Tống Ngọc thì trên đời cũng chẳng tìm ra được mấy người.
Huống chi là cả bốn thứ cùng lúc?
Xem ra Tiêu Trầm Bích không phải không thể hạ mình, chỉ là không muốn hạ mình vì hắn.
Khang Tô Lặc cảm thấy bị sỉ nhục: “Ta đã nói lời cha khó cãi, quận chúa trách ta nên cố ý gây khó dễ cho ta?”
“Gây khó dễ?” Tiêu Trầm Bích khẽ mấp máy môi son: “Ngay cả một người cũng không tìm thấy, Tiến Tấu Viện chỉ có chút bản lĩnh đó thôi sao? Vậy làm sao ta dám yên tâm giao tính mạng của mình, cùng các ngươi mưu đồ đại nghiệp?”
Khang Tô Lặc nhất thời nghẹn lời, không thể phản bác.
Tiêu Trầm Bích lại liếc mắt khinh miệt: “Hơn nữa, ta là trưởng nữ của Tiết độ sứ Ngụy Bác, lại đã trấn giữ một phương hai năm, chia đất phong vương, đặt trong loạn thế cũng là một chư hầu. Với thân phận của ta, dù có gả cho Thái tử Lý Đường cũng thừa sức. Chỉ là một mặt tài mạo song toàn mà thôi, ngươi cho rằng ta không xứng, hay là cảm thấy Ngụy Bác không xứng?”
Ánh mắt Tiêu Trầm Bích lướt qua như mê hồn đoạt phách, gương mặt dưới ánh nến càng thêm lộng lẫy không gì sánh kịp, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Khang Tô Lặc một lòng phục quốc, cũng có nguyên do tự ti.
Hắn là ngôi sao lẻ loi trên trời, còn Tiêu Trầm Bích là vầng trăng sáng ngời. Ánh sao lu mờ, sao dám tranh sáng với vầng trăng?
“Hạ thần... đâu dám.” Giọng Khang Tô Lặc đầy khô khốc: “Quận chúa thân phận cao quý, lại có dung nhan trời ban, hạ thần chỉ sợ không tìm được người nào xứng với quận chúa mà thôi. Nếu quận chúa đã cố chấp như vậy, hạ thần nhất định sẽ dốc toàn lực tìm kiếm.”
“Ba ngày, ba ngày sau, quận chúa có thể lấy cớ làm lễ siêu độ cho Trường Bình Vương, đến chùa Thiện Phúc ở phường Sùng Nhân để lễ Phật. Chùa này gần Tiến Tấu Viện, đã có người của chúng ta mai phục, có mật đạo thông thẳng vào nội viện. Đến lúc đó hạ thần sẽ đưa người đã chuẩn bị sẵn đến nội viện chờ quận chúa, mong quận chúa đến đúng hẹn.”
Tiêu Trầm Bích cười nhạo: “Được.”
Sau đó, nàng muốn moi thêm vài lời, vờ giận dữ hỏi: “Còn một việc, phản bội ta thì thôi đi, chẳng lẽ ngay cả huynh đệ đã bầu bạn bao năm cùng ngươi cũng không tha sao? Cả phu tử, nguyên tùy, thậm chí cả các ám cọc ở Trường An... đều đã bị các ngươi gϊếŧ rồi?”
Khang Tô Lặc chỉ đáp: “Hàn lão ão phu tử đức cao vọng trọng, Đô Tri đã đãi như thượng khách, quận chúa cứ yên tâm.”
Ý ngoài lời là phu tử không chết, nhưng những người khác đều đã gặp phải tai ương.
Lòng bàn tay Tiêu Trầm Bích siết chặt, móng tay gần như đâm ngược vào da thịt mình, hận không thể ăn thịt uống máu hắn.
Đó đều là những tâm phúc đã theo nàng nhiều năm, cũng là những người bạn chí cốt của Khang Tô Lặc, tất cả đều đã không còn...
Mối thù này không trả, dù có chết xuống suối vàng cũng không còn mặt mũi nào gặp lại người xưa!
Nhưng giờ dù có gϊếŧ hắn cũng vô dụng, kẻ thù thật sự đang ở tận Ngụy Bác.
Tiêu Trầm Bích nén lại nỗi hận đang dâng trào: “Cảm ơn, ngươi đã vất vả, đặc biệt đến vương phủ một chuyến, cũng thay ta chuyển lời đến thúc phụ, cái “ý tốt” của hắn, Trầm Bích này cả đời khắc cốt ghi tâm!”
Khang Tô Lặc đáp, trong lòng lại cuộn trào nỗi khổ sở, khó tả thành lời.
Lúc này, ngoài hành lang truyền đến một tràng âm thanh lách cách của hoàn bội, có lẽ Điển Sự nương tử đã đưa thị y của Thượng Dược Cục đến.
Khang Tô Lặc vội lùi lại, vừa ngẩng đầu, chỉ thấy trong nháy mắt Tiêu Trầm Bích đã đổi sang một vẻ mặt khác, dáng vẻ dịu dàng, ánh mắt bi thương, không còn chút hung ác nào muốn băm người cho chó ăn như vừa rồi.
Chẳng trách có thể lừa được nhiều người như vậy.
Trong lúc hắn ngây người, Tiêu Trầm Bích đã bắt chuyện với Điển Sự nương tử.
Chỉ nghe nàng dịu dàng nói: “Thϊếp chỉ là mệt mỏi trong tâm trí, khí huyết không đủ, vừa rồi nghỉ ngơi một chút đã không còn gì đáng ngại, làm phiền nương tử bận lòng.”
“Ngọc thể của phu nhân cao quý, thị y đã đến rồi, vẫn nên xem một chút cho an tâm.”
Điển Sự nương tử không yên tâm, lại muốn gọi thái y, Tiêu Trầm Bích khẽ lay động ánh mắt, Khang Tô Lặc lập tức ra lệnh cho phó sứ khuyên can. Phó sứ nói: “Ta vừa bắt mạch, thấy phu nhân có chứng đau buồn hại gan, lúc này tối kỵ bị quấy rầy, tốt nhất nên nằm một mình để dưỡng thần.”
Điển Sự nương tử lúc này mới chịu thôi.
Tuy nhiên, sau cú ngất xỉu này, lời đồn về việc Diệp phu nhân vì Trường Bình Vương mà ngày đêm canh giữ linh cữu, đau buồn đến mức ngất xỉu lại càng được truyền đi xa hơn.
Tất cả mọi người ở Trường An đều ca ngợi tấm lòng thành thật của Diệp phu nhân.
Lúc này Tiêu Trầm Bích không có thời gian để ý đến những lời đàm tiếu trong dân gian.
Trở về Tích Lịch viện nơi được dành riêng cho nàng, nàng cho nữ tỳ lui ra, vẻ mặt đầy nặng nề.
Mẫu thân nhu nhược, đệ đệ còn nhỏ, khi Tiêu Trầm Bích rơi xuống vách đá cũng đã nghĩ đến việc Ngụy Bác có thể xảy ra biến cố.
Nhưng nàng không ngờ đệ đệ lại vô dụng như vậy, thậm chí còn không trụ nổi một tháng, lại càng không ngờ đến Khang Tô Lặc, tâm phúc bao năm, cũng phản bội nàng.
Thế nhưng, thúc phụ muốn nàng buông quyền? Chuyện hoang đường.
Từ nhỏ Tiêu Trầm Bích đã thấu hiểu trên đời này chỉ có quyền lực là quan trọng nhất, mất quyền không khác gì tự tìm cái chết.
Dù có giúp thúc phụ thành công đại nghiệp, hắn cũng sẽ không thật lòng để nàng làm cái gọi là Thái hậu đâu!
Mẫu thân chính là một ví dụ tốt nhất.
Ngoại tổ của nàng vốn là Tiết độ sứ Ngụy Bác, vì chỉ có một con gái, nên đã chiêu rể một Nha binh dưới quyền, tức là phụ thân nàng, vào nhà.
Những năm đầu sau khi kết hôn, phụ thân rất cung kính trong chính sự, ở nhà lại yêu thương thê tử như mạng, ngoại tổ dần dần buông quyền.
Một khi đã buông thì mất kiểm soát hoàn toàn, phụ thân nhanh chóng tước quyền ngoại tổ, độc chiếm đại quyền, Ngụy Bác từ đó đổi họ thành Tiêu.
Mẫu thân tuy xuất thân cao quý, lại là đệ nhất mỹ nhân Hà Sóc, nhưng lại chỉ có dung mạo, tính tình mềm yếu như liễu, trơ mắt nhìn ngoại tổ uất hận mà chết lại không làm gì được.
Không lâu sau, phụ thân lại nạp thêm mỹ thϊếp, Hàn thị kiêu căng ngạo mạn, mẫu thân lại chỉ biết ngày ngày khóc lóc, khóc đến hỏng mắt, dung nhan tàn phai tình cảm cũng nhạt nhòa, đến cả quyền chưởng gia cũng bị chiếm đoạt. Tiêu Trầm Bích và đệ đệ Hoài Gián cũng chịu nhiều cay đắng.
Tiêu Trầm Bích thương thay cho sự bất hạnh của mẫu thân, giận thay cho sự nhu nhược của người, thề tuyệt đối không đi vào vết xe đổ.
Nàng kế thừa dung mạo của mẫu thân, nhưng lại kế thừa tính cách của ngoại tổ. Mẫu thân không biết tranh quyền, nàng sẽ tranh thay bà.
Khi ngoại tổ còn sống, người yêu thương nàng nhất, đã tự tay khai mông* cho nàng, giữ nàng bên mình dạy dỗ vài năm. Nàng vốn thông minh, cũng học được không ít điều, tuổi còn nhỏ đã giỏi quan sát sắc mặt, giả ngoan giả đáng thương, đấu cho Hàn thị bị phụ thân chán ghét, giúp mẫu thân giành lại quyền chưởng gia.
Nhưng không có Hàn thị, thì lại có Liễu thị, Thẩm thị... những mỹ thϊếp cứ như nước chảy vào nhà. Đến năm nàng mười ba tuổi, hậu trạch đã chật ních người.
Trong số đó không thiếu những kẻ mưu mô, thậm chí còn tính kế gả nàng cho một lão già thèm khát nhan sắc của nàng.
Tuy Tiêu Trầm Bích tìm cách trốn tránh hôn sự, từng người một bị nàng đánh bại, nhưng cũng hiểu rằng chỉ dùng thủ đoạn nữ nhân trong hậu trạch thì không có hồi kết, bản thân là nữ tử sớm muộn cũng sẽ bị phụ thân gả đi.
Phụ thân là nhờ cướp được vị trí Tiết độ sứ của ngoại tổ mới có thể ngang ngược như vậy, nên chỉ có nắm được đại quyền mới có thể một lần vĩnh viễn giải quyết được vấn đề.
Tiêu Trầm Bích bèn vờ thương phụ thân vất vả, ngày ngày giúp hắn đọc văn kiện, tìm hiểu chuyện quan trọng trong quân trấn, lúc họ bàn việc thì thỉnh thoảng xen vào một hai câu, hiến kế hiến sách.
Không lâu sau, sự thông minh của nàng đã giúp phụ thân giải quyết không ít phiền phức, khiến phụ thân và các tướng lĩnh đều nhìn nàng bằng con mắt khác.
Ngụy Bác vốn là nơi Hán Hồ lẫn lộn, phụ nữ giữ quyền gia môn, quán xuyến việc nhà, nữ tử tham chính cũng không phải chuyện hiếm. Nàng nhanh chóng chính thức tiếp quản một phần quân vụ.
Phụ thân ngày càng không thể rời xa nàng, đương nhiên cũng dẹp bỏ ý định gả nàng đi càng sớm càng tốt.
Sau này, nàng lại lợi dụng điểm yếu háo sắc của phụ thân, âm thầm sưu tầm không ít mỹ nhân cho hắn, khiến hắn chìm đắm trong tửu sắc, tổn hại sức khỏe, dần dần buông quyền. Nàng thì từng bước xâm chiếm đại quyền quân trấn, thậm chí còn tráo rồng đổi phụng, dần dần thay thế người của phụ thân bằng người cũ của ngoại tổ.
Đợi đến khi phụ thân nhận ra có chuyện không ổn, hắn đã mắc bệnh hoa liễu, không còn cách nào cứu vãn. Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Tiêu Trầm Bích mượn danh nghĩa phò trợ em trai độc chiếm đại quyền, tức đến mức tắt thở.
Tiêu Trầm Bích cuối cùng cũng báo được
* Khai mông: Dạy học từ lúc mới bắt đầu, còn ngu tối.
- 🏠 Home
- Cổ Đại
- HE
- Tuyết Phần Trường An
- Chương 2.1: Giả mang thai