Chương 1.6

Cổ họng Khang Tô Lặc nuốt khan: “Hạ thần... e là khó tuân lệnh.”

“Có gì khó đâu? Tiến Tấu Viện tuy ở Trường An, nhưng lại là thuộc địa của phiên trấn, ngay cả lão Hoàng đế cũng không dám xông vào, ngươi giấu ta vào trong đó, rồi giả trang thành một sứ quan, mọi chuyện chẳng phải dễ dàng sao?”

“Hạ thần không phải là không làm được, mà là không được làm.” Khang Tô Lặc từ từ ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén: “Đô Tri đã hạ lệnh cho ta phải trông chừng ngài, không cho phép ngài về phiên trấn. Nếu quận chúa cưỡng ép trở về... phu nhân và thiếu chủ e sẽ có nguy hiểm.”

Đầu ngón tay Tiêu Trầm Bích đang vê tro hương bỗng khựng lại, nàng lập tức lùi bước, ánh mắt cảnh giác: “Khang Tô Lặc, ngươi đã phản bội ta?”

Khang Tô Lặc khó khăn phun ra một chữ: “... Phải.”

Thảo nào, Viện sứ của Tiến Tấu Viện lại đổi người.

“Vì sao?” Mặt Tiêu Trầm Bích không chút biểu cảm: “Là vì quân hàm ta ban cho ngươi chưa đủ cao, của cải thưởng cho ngươi chưa đủ nhiều, hay là ngươi không muốn làm rể ở Ngụy Bác?”

“Không phải.” Khang Tô Lặc lắc đầu: “Là phụ thân. Phụ thân đã quy thuận dưới trướng Đô Tri, lời cha khó cãi, ta chỉ có thể nghe lệnh.”

Tiêu Trầm Bích không tin cái gọi là “lời cha khó cãi”, nàng nhướng đuôi mắt, trực tiếp nhìn thấu hắn: “Với ta thì không cần phải che giấu nữa. Nói đi, thúc phụ đã hứa hẹn gì với các ngươi? Sau khi thành công sẽ giúp người Túc Đặc phục quốc, giúp cha con ngươi lên ngôi vương?”

Khang Tô Lặc im lặng, coi như thừa nhận.

Hừ, cái gì mà thanh mai trúc mã, cái gì mà tâm phúc, đều không sánh được với cám dỗ của quyền thế.

Tiêu Trầm Bích đột nhiên bật cười: “Thì ra là vậy, nhưng sao ngươi biết ta sẽ không giúp ngươi? Hơn nữa, chỉ dựa vào cái tài tầm thường của thúc phụ, ngươi thực sự nghĩ hắn có thể giúp ngươi sao?”

Khang Tô Lặc cười thảm: “Đô Tri đại nhân chưa chắc đã làm được, nhưng quận chúa ngài nhất định sẽ không. Ngài là người có dã tâm, có ý đồ thống nhất thiên hạ. Ngài đối với ta quả thực đã tận tâm tận nghĩa, nhưng dưới tay ngài, người Túc Đặc chúng ta vĩnh viễn không thể phục quốc!”

Tiêu Trầm Bích không phản bác, quả thực nàng tuyệt đối không thể dung thứ cho bất kỳ mối đe dọa nào bên cạnh mình.

Đã vậy, giữa bọn họ không còn đường lui nữa.

Tiêu Trầm Bích không phí lời thêm nữa, gương mặt xinh đẹp lạnh như băng: “Chuyện đã đến nước này, ta đã không còn con bài nào. Nhưng thúc phụ không gϊếŧ ta, trái lại còn lấy tính mạng của a nương và a đệ ra uy hϊếp ta, chắc hẳn là ta vẫn còn có tác dụng phải không?”

“Quận chúa quả nhiên thông minh.” Khang Tô Lặc từ từ nói: “Đô Tri nói rằng, vì quận chúa đã thành công giả làm nữ tử Diệp gia, vậy thì cứ thuận nước đẩy thuyền. Thân phận trắc phi của Trường Bình Vương tiện lợi hơn nhiều so với việc thăm dò tin tức trong Tiến Tấu Viện.”

“Điều quan trọng hơn là, Thánh thượng không có con nối dõi, muốn chọn người trong tông thất gần gũi để kế vị. Trường Bình Vương là cháu ruột của Thánh nhân, tuy người đã chết, nhưng cốt nhục của hắn lại là thân thích hoàng gia, hơn hẳn những người khác. Ngụy Bác chúng ta tuy quân mạnh ngựa khỏe, nhưng lại thiếu một danh phận. Về sau khi khởi sự, nếu giương cao ngọn cờ phò tá hài tử này thì sẽ danh chính ngôn thuận, một tiếng hô vạn người ứng! Khi đó quận chúa lên làm Thái hậu, hưởng vinh hoa phú quý một đời, há chẳng phải là vẹn cả đôi đường?”

“Thái hậu?” Tiêu Trầm Bích khinh miệt: “Ta chỉ nói dối rằng có cốt nhục của Trường Bình Vương, thực tế ngay cả mặt hắn ta cũng chưa từng thấy. Cái thai giả này hiện chưa đầy một tháng, còn có thể lừa được, nhưng vài tháng nữa làm sao qua mắt được Thượng Dược Cục?”

“Chuyện này Đô Tri cũng đã nghĩ cách thay ngài rồi.” Khang Tô Lặc không dám nhìn vào mắt Tiêu Trầm Bích: “Đô Tri nói ngài cứ việc chọn vài nam nhân nuôi ở ngoại trạch, biến chuyện mang thai giả thành thật.”

“Thúc phụ nghĩ thật chu đáo.” Tiêu Trầm Bích lộ vẻ châm biếm: “Sao, ngươi đến Trường An là vì chuyện này?”

Khang Tô Lặc không nói nên lời.

Đúng vậy, việc thay thế quan ở Tiến Tấu Viện quả thực là do hắn chủ động đề xuất.

Khi đã vạch trần, ánh mắt hắn trở nên nóng rực: “Đô Tri đại nhân đã hứa với ta, sau khi thành công tuyệt đối sẽ không động đến ngài dù chỉ một sợi tóc. Đến lúc đó, người Túc Đặc cũng có thể phục quốc, ta sẽ dùng thất bảo xa đón ngài làm hậu! Địa vị cũng tôn quý như vậy, thân phận cũng cao sang như vậy, ngài sẽ không phải chịu bất kỳ uất ức nào!”

Tiêu Trầm Bích im lặng, một lúc sau bật cười.

Cười chính mình mắt kém, nhầm hòn đá thành ngọc quý, càng cười Khang Tô Lặc si tâm vọng tưởng, hoàn toàn không hiểu tính cách nàng.

Nàng dùng hai ngón tay bóp lấy cằm Khang Tô Lặc: “Cho dù ta muốn cùng người khác động phòng, ngươi dựa vào đâu mà nghĩ người đó sẽ là ngươi? Dung mạo, học thức, gia thế của ngươi, điểm nào xứng với ta? Trước đây chẳng qua là không có ai để chọn, bây giờ ngươi còn tự mình đa tình sao? Huống hồ ngươi là người rõ nhất, cả đời ta ghét nhất là sự phản bội. Người trước đã làm vậy vừa bị tan xương nát thịt, ngươi còn dám nói ra lời này?”

Sắc mặt Khang Tô Lặc ngay lập tức đỏ rồi lại trắng, một lúc sau hắn bình tĩnh lại, giọng nói dần lạnh lùng: “Nói như vậy, quận chúa không tuân theo lệnh của Đô Tri, cũng không màng đến tính mạng của phu nhân Tiết độ sứ và thiếu chủ ở Ngụy Bác nữa?”

“Cũng không hẳn.”

Tiêu Trầm Bích chợt buông tay, tỉ mỉ lau sạch đầu ngón tay vừa chạm vào cằm hắn, cười tươi như hoa.

“Ta chỉ là coi thường ngươi thôi. Nếu ngươi có thể giúp ta tìm một nam nhân khác, ta rất sẵn lòng thử. Đương nhiên, ta cũng không như thúc phụ, thứ dơ bẩn hôi hám gì cũng nhìn trúng. Ta còn một điều kiện”

“Người đó phải thân cao tám thước, mặt đẹp như ngọc, dung mạo hơn cả Phan An, tài năng hơn cả Tống Ngọc.”

“Ngươi trước tiên hãy tìm được một người thích hợp, rồi chúng ta... hãy bàn chuyện đại sự.”