Hóa ra, danh tiếng của nàng ở Trường An lại tệ đến vậy sao?
Chẳng trách khi bị tìm thấy ở dưới vách đá, những người kia không hề nghi ngờ nàng chính là Tiêu Trầm Bích.
Cũng coi như trong họa có phúc.
Tiêu Trầm Bích không bận tâm.
Dù sao thì, nửa câu đầu của tiểu nương tử kia có phần phiến diện, nhưng nửa câu sau thì khá đúng, nàng quả thực không phải người tốt.
Mọi chuyện đại khái như hai người kia đã nói, loạn ở U Châu quả thực có phần công sức của nàng, nàng cũng thực sự muốn đích thân ám sát Trường Bình Vương để hả giận.
Đáng tiếc “người tính không bằng trời tính”, nàng còn chưa kịp ra tay đã gặp phải tuyết lở và bị chôn vùi.
Nàng cũng rất vô tội đó chứ...
Khi tỉnh lại, nàng thấy một khoảng không chết chóc. Tiêu Trầm Bích bới tuyết ra, chỉ thấy một thi thể nữ tử đã đông cứng được bọc trong áo choàng lông cáo, đó chính là vị nữ tử họ Diệp kia.
Nàng dứt khoát lột áo choàng lông cáo của nữ tử đó ra quấn vào người, đi được vài bước, lương tâm chưa cạn, nàng lại quay lại dùng tuyết đắp cho nữ tử đáng thương này một ngôi mộ, để nàng ta không phải phơi thây giữa nơi hoang dã.
Sau đó, nàng khoác áo choàng, khó khăn đi ra ngoài. Đi suốt ba ngày ba đêm, nàng đói rét, tay chân vì thế cũng nứt nẻ. Nhưng chưa ra khỏi Yến Sơn nàng đã đυ.ng phải một đội Thần Sách quân đến từ Trường An, rồi ngất lịm ngay trước mặt bọn họ.
Lúc đó, đầu óc nàng mơ hồ, nhưng ý chí chưa dứt, nàng nhân cơ hội đó mượn tạm thân phận của nữ tử họ Diệp.
Có lẽ ông trời có mắt, nhờ mặc áo choàng của nữ tử họ Diệp, mà nàng đã tạm thời lừa được họ. Để dưỡng thương, nàng cũng thuận thế ở lại trong quân doanh Thần Sách quân.
Sai lầm duy nhất là, nàng định đợi vết thương ở chân lành rồi lén bỏ trốn, không ngờ vết thương lại tái phát, sốt cao không dứt, lúc mơ màng lại bị Thần Sách quân khiêng về Trường An, đưa vào vương phủ Trường Bình Vương để chữa trị.
Đây chẳng khác nào đưa dê vào miệng cọp, tự tìm đường chết!
May mà Tiêu Trầm Bích luôn có thể co được duỗi được, khoảnh khắc trước còn hận Lý Tu Bạch đến chết, khoảnh khắc sau đã có thể khóc lóc bi thương đến quằn quại.
Nàng khóc thảm thiết đến mức, người nghe thì đau lòng, người thấy thì rơi lệ.
Nàng vừa khóc vừa tiện thể thêu dệt câu chuyện về nữ tử họ Diệp và Trường Bình Vương thành một câu chuyện cảm động hơn, nào là Lý Tu Bạch đã tìm hài cốt của phụ mẫu nàng, ra lệnh gϊếŧ kẻ thù của nàng, thậm chí còn đỡ một mũi tên cho nàng...
Tóm lại, vì nàng giả vờ quá giống, nên bây giờ toàn bộ Trường An đều lan truyền những chuyện cảm động trời đất giữa nàng và Lý Tu Bạch.