Chương 1.1

Sinh thời Tiêu Trầm Bích có ba ước nguyện.

Một là Lý Tu Bạch chết.

Hai là Lý Tu Bạch chết sớm.

Ba là Lý Tu Bạch chết không toàn thây.

Ngàn lần nàng cũng không ngờ rằng có một ngày, vì muốn giữ mạng, bản thân lại cam tâm tình nguyện giả làm góa phụ của Lý Tu Bạch, miệng thì luôn gọi hắn là phu quân.

Ngày mùng ba tháng ba, gió ấm dần, bên bờ sông Khúc Giang rực rỡ gấm vóc.

Trái ngược với sự náo nhiệt bên bờ sông, đường Chu Tước mười dặm tang trắng, cờ tang ở vương phủ Trường Bình Vương rủ xuống như thác đổ.

Gió thổi rèm lay, ánh nến u tối, chiếc l*иg đèn bằng vải trắng mờ ảo chiếu ra bóng lưng một nữ tử đang quỳ thắp hương.

Nàng không cài trâm, không đeo hoa tai, dung mạo thoát tục, vẻ mặt trắng bệch đến lạ thường, như tàn tro của giấy tiền trong lò lửa.

Những người đi lại đến viếng, không ai là không liếc nhìn thần thái tĩnh lặng, đoan trang của nàng.

Điều đáng chú ý hơn cả là bộ đồ tang mà nữ tử này mặc, mép áo không may viền.

Có một tiểu nương tử không rõ chuyện, lướt mắt qua bộ đồ vải gai đó, lấy làm lạ hỏi: “Đây là lễ trảm thôi, chỉ thê tử hoặc con trai mới có thể mặc. Trường Bình Vương chưa thành hôn cũng không có con, nàng ta là ai sao lại có thể mặc tang phục trảm thôi cho Trường Bình Vương?”

“Sao lại chưa thành hôn?” Một phu nhân lớn tuổi hơn lấy quạt lụa che miệng: “Đây chính là vị góa phụ đáng thương của Trường Bình Vương, những chuyện ân ái gần đây của hai người được truyền đi khắp nơi, cô lại không biết ư?”

“Ân ái ư? Đây là người được Trường Bình Vương cứu về sao?”

“Chính là nàng.” Phụ nhân hạ giọng: “Nói ra thì, nữ tử này cũng là một truyền kỳ rồi...”

Không lâu trước đây, Tiết độ sứ U Châu khởi binh làm loạn, Thích sử thề không đầu hàng, lấy thân tuẫn quốc.

Sau đó, Trường Bình Vương Lý Tu Bạch phụng chỉ lên đường, cầm cờ Bắc thượng, chưa đầy mười ngày đã đạt được hòa đàm.

Tin thắng trận về kinh, Thánh nhân vỗ tay khen ngợi, ban thưởng cho Trường Bình Vương đồng thời ra lệnh ban thưởng cho cả nhà Thích sử đã bị gϊếŧ.

Đáng tiếc là khi loạn quân tràn đến, nhà họ Diệp gần như đã chết sạch, chỉ còn sót lại một nữ nhi tên là Lưu Tranh, may mắn thoát nạn vì đang đi vắng.

Sự ban thưởng của Thánh nhân đương nhiên đều thuộc về nữ tử này, đặc biệt phong nàng làm Hương chủ.

Thế nhưng, U Châu là một phiên trấn hùng mạnh, Tiết độ sứ và gia tộc họ Diệp lại có thù cũ, họ trăm phương ngàn kế gây khó dễ, nhất quyết không chịu giao nữ nhi họ Diệp ra.

Khi tình thế giằng co, vị giám quân nọ đã hiến một kế, nói rằng nữ nhi họ Diệp và Trường Bình Vương rất hợp tuổi, có thể chọn nàng làm phu nhân để nạp vào phủ.

Kế này một tên trúng hai đích, vừa thể hiện được ân đức của triều đình, vừa khiến U Châu không thể nói gì.

Xét thời thế, nữ nhi họ Diệp mới được giao ra, từ đó Trường Bình Vương và nữ tử họ Diệp cũng nên duyên.