Rừng băng ở Bắc Thiên Sơn là một nơi huyền bí, nơi chỉ có loài hoa đặc biệt mới có thể tồn tại: Băng liên. Loài hoa này chỉ nở trong tuyết đêm, những cánh hoa mỏng manh, trong suốt, phát ra ánh sáng xanh lam dịu dàng như ngàn vì sao rơi xuống mặt đất. Người ta nói rằng, băng liên chẳng ấm áp, nhưng có thể khiến trái tim lạnh nhất cũng phải rung động.
Ly Ca thường tới đấy luyện khí. Nàng cố gắng hòa nhập linh lực phàm nhân của mình với băng giá thuần khiết của Bắc Thiên. Nàng ngồi giữa khu rừng im lìm, hít thở khí lạnh. Nàng không còn vô cảm, nàng đang cố gắng cảm nhận vẻ đẹp và sự cô độc của nơi này. Nàng muốn hiểu được thế giới của sư phụ, thế giới của sự cô độc vĩ đại.
Đêm nọ, nàng ngồi giữa băng liên, thầm thì niệm chú, thử luân chuyển chút linh lực mỏng. Nàng cẩn thận ve vuốt những cánh hoa, cảm nhận sự sống mong manh của chúng.
Hắn tới, im lặng đứng sau lưng, tiếng bước chân như đá va vào đá, nặng nề mà không kém phần uy quyền. Hắn không cần giấu mình, nhưng luôn đợi nàng nhận ra sự hiện diện của hắn.
“Trễ thế này còn không ngủ? Khí lạnh sẽ làm tổn thương linh mạch phàm nhân của con. Con đang thách thức sự bảo hộ của ta sao?” — Câu nói ngắn nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc và sự chiếm hữu không thể che giấu.
Ly Ca quay lại, đôi mắt nàng phản chiếu ánh lam của băng liên. Nàng nở một nụ cười ngây thơ, nhưng đã có thêm sự ấm áp; nụ cười đó khiến băng tan ra trong mắt hắn, xoa dịu cơn ghen tức âm ỉ trong hắn.
“Con muốn trở nên thật mạnh, để không khiến người lo. Con muốn có thể tự bảo vệ mình, để người không phải cảm thấy con phiền phức nữa.” Nàng đứng dậy, bước đến gần hắn. “Con đang cố gắng cảm nhận băng liên, sư phụ. Con muốn hiểu vì sao thứ lạnh lẽo này lại đẹp đến thế.”
Cửu Viêm bước đến, đứng cạnh nàng, hơi lạnh của hắn khiến băng liên càng thêm tỏa sáng. Hắn biết nàng đang cố gắng giao tiếp với thế giới của hắn. Hắn đưa tay chạm vào một bông hoa, rồi khẽ nói: “Hoa băng liên đẹp vì nó sinh ra từ băng giá, nhưng lại chống cự lại sự vô hồn của băng. Nó là sự mâu thuẫn.” Hắn nhìn nàng. “Giống như con.”
Hắn trả lời theo thói quen ôn nghiêm: “Nếu ta muốn lo, chẳng ai thay được. Sự tồn tại của con là lý do duy nhất khiến ta bận tâm. Con không cần trở nên thật mạnh, chỉ cần ở yên bên ta. Sư phụ đủ khả năng bảo vệ con một đời bình an.” Lời nói ấy không chỉ là mệnh lệnh, mà là sự trao cho nàng một chỗ dựa vững
chắc
. Nàng tựa vào bờ vai hắn. Nàng nghe được sự rung động nhỏ bé nơi giữa l*иg ngực ấm áp, nơi sự cô độc đã bị phá vỡ.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn nhận ra: Ly Ca không chỉ là đồ đệ, nàng là sự cứu rỗi và cũng là điểm yếu chí mạng khỏi sự cô độc vĩnh cửu của hắn. Tình cảm này là một sự mâu thuẫn ngọt ngào mà hắn chấp nhận, giống như băng liên tồn tại giữa giá lạnh. Hắn nguyện dùng toàn bộ sức mạnh để bảo vệ sự mâu thuẫn đó.