Thời gian là loại thước đo lặng lẽ cho mọi biến hóa. Cửu Viêm không hề có khái niệm về "thay đổi", cho đến khi Ly Ca hiện diện. Hắn bị ám ảnh bởi nàng. Hắn dành thời gian quan sát nàng nhiều hơn là tu luyện: Nàng thích ngồi bên cửa sổ đón ánh sáng yếu ớt của Bắc Thiên, nàng cất giữ bông hoa băng liên hắn tặng, nàng đã bắt đầu bật cười khúc khích khi thấy một chú chim non vụng về. Mỗi chi tiết nhỏ của nàng đều chọc lên trong hắn một cảm giác khó gọi tên: Sự sở hữu ngấm ngầm. Nàng là sinh linh duy nhất mà hắn cứu, hắn nuôi dưỡng, nàng phải là của hắn, chỉ riêng hắn, không bị vấy bẩn bởi thế tục hay sự cám dỗ của Thiên giới.
Sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi Ly Ca được phân đến điện Vân Linh, một nơi ấm áp và đông đúc hơn Thiên điện, để học pháp cùng các tiên đồng. Nàng, một phàm nhân giữa những vị thần kiêu ngạo, lúng túng trước ánh mắt tò mò và khinh miệt.
Trạm Dực — một vị thần trẻ tuổi, mang nụ cười ôn hòa như nắng sớm, hoàn toàn trái ngược với vẻ lạnh lùng và uy nghiêm của Cửu Viêm — đã xắn tay áo, dìu nàng qua một bài tập kết ấn khó. Hắn nhẹ nhàng chỉnh lại tư thế tay nàng, hơi thở ấm nóng vờn qua vành tai. Hành động nhỏ ấy, vô tình nhưng thân mật, đã gửi đi một làn sóng giận dữ lạnh buốt đến Thiên điện xa xôi.
Khi Ly Ca trở về, nàng thấy Thiên điện im ắng đến rợn người. Cửu Viêm đứng dưới hành lang, bóng lưng cứng như thép, tỏa ra một áp lực vô hình.
“Con đi học pháp, hay đi gần nam nhân khác?” Giọng hắn lạnh lùng cắt qua không khí, đầy sự áp đặt mà Ly Ca chưa từng nghe. Hắn không hỏi, hắn đang buộc tội.
Ly Ca đáp thành khẩn, thuần khiết: “Ngài ấy chỉ giúp con. Trạm Dực tiên nhân đã chỉ con cách điều linh khí.” Nàng không hiểu được sự khác biệt trong câu hỏi, chỉ thấy sư phụ đang giận.
Cửu Viêm bước tới, cái bóng hắn trùm lên Ly Ca. Hắn nắm lấy cằm nàng bằng một bàn tay lạnh buốt, nhưng lực đạo lại như thuộc sở hữu, cưỡng chế sự chú ý của nàng chỉ hướng về mình. Đôi mắt đỏ rực của sự ghen tuông thoáng qua trong băng giá của hắn.
“Nhớ lấy, Ly Ca.” Hắn nghiêng đầu, giọng điệu hạ thấp nhưng uy áp đến nghẹt thở: “Ngoài ta, không ai được chạm vào con. Thiên giới này đầy rẫy sự giả dối, chỉ có ta là thật lòng. Ta cứu con, ta đặt tên cho con, con thuộc về ta. Mọi ánh mắt khác đều là mối đe dọa.”
Trong lòng Ly Ca, lần đầu tiên hơi thở có phản ứng lạ: Trái tim — nếu có — như nhận ra sự tồn tại của một điểm neo duy nhất. Đó là cảm giác vừa sợ hãi, vừa rung động, một thứ cảm xúc phức tạp mà nàng không thể gọi tên.
Cửu Viêm không nhận mình đã ghen. Hắn chỉ gọi đó là quan tâm, là sự tuyên bố về quyền kiểm soát. Nhưng từ đêm đó, những đêm hắn thức, ánh mắt hắn không còn trống rỗng. Nó mang hình bóng Ly Ca, và sự giận dữ âm ỉ dành cho bất cứ kẻ nào dám lại gần nàng, một sự ghen tuông không thể kiểm soát của thần linh.