Chương 3: Lửa và băng

Ly Ca đã bước qua tuổi mười tám, nàng đứng trước gương sương, nét mặt đã trưởng thành nhưng vẫn dịu dàng như nước. Sự vô cảm đã bắt đầu phai nhạt, thay vào đó là sự tò mò và khao khát tìm hiểu cảm xúc con người. Nàng nhận ra sự khác biệt sâu sắc giữa mình và sư phụ. Cửu Viêm là băng, là quy tắc. Nàng là phàm nhân, có khát vọng khám phá sự hỗn loạn và nhiệt huyết. Có lần, nàng quyết định thử thách bản thân: Điều khiển linh hỏa. Lửa, vốn là bản năng tạp loạn, đầy cảm xúc và sức nóng; băng, là lãnh địa và sức mạnh tối thượng của Cửu Viêm. Nàng muốn thấy mình có thể hòa hợp hai cực, chứng tỏ mình xứng đáng với sự bảo hộ của hắn, không chỉ là gánh nặng. Nàng hy vọng sự thành công sẽ mang lại một nụ cười chấp thuận từ người sư phụ lạnh lùng.

Nàng lén lút luyện tập trong một góc khuất của Thiên điện. Pháp trận thất bại theo cách đẹp đẽ và nguy hiểm nhất: Lửa bùng lên, không phải ánh sáng ấm áp mà nàng mong muốn, mà là một ngọn lửa cuồng loạn, nuốt chửng linh khí và quấn lấy hình hài mảnh mai của nàng. Nàng hoảng loạn, linh lực hỗn loạn, sự vô cảm trước đây tan biến, thay bằng nỗi sợ hãi tột cùng của kẻ sắp bị thiêu rụi.

Và trong giây lát, Cửu Viêm hiện về bằng một sự vội vàng chưa từng có. Hắn không bay, mà là tức thời xuất hiện, vượt qua mọi rào cản không gian. Hắn lao thẳng qua ngọn lửa đang bùng cháy, không hề do dự, không chút sợ hãi bị thiêu đốt. Một luồng băng xanh lam cuộn trào, không phải để dập tắt mà là để ôm trọn ngọn lửa vào lòng, kiểm soát nó bằng sức mạnh tuyệt đối, dập tắt tiếng nổ kinh hoàng. Hắn đã chấp nhận bị tổn thương để cứu nàng.

Ly Ca rơi vào trong vòng tay hắn, kiệt sức và run rẩy. Hơi ấm của vòng tay đó, dù Cửu Viêm là thần Băng, lại là thứ ấm áp nhất nàng từng cảm nhận. Nàng ngửi thấy mùi bạc hà có phần cay, có phần an toàn. Mắt nàng nhìn lên, thấy sự hoảng loạn hiếm hoi và sự giận dữ bị kiềm nén trong đôi mắt băng.

“Sư phụ, con lại làm người thất vọng sao?” nàng hỏi nhỏ, giọng còn vương hơi sợ và chút cảm giác tội lỗi đầu tiên.

Cửu Viêm ôm chặt nàng hơn, đến mức gần như làm nàng đau. Giọng đàn ông hắn trầm thấp, giả vờ trách, nhưng chứa đựng sự nhẹ nhõm vô bờ: “Ngốc. Chỉ cần con không sao, ta đã hài lòng. Con có biết việc con cố gắng biến thành thứ ta không thể kiểm soát đáng sợ thế nào không?” Lòng hắn, lần đầu tiên, chợt bối rối và đau đớn như lá rụng trước gió. Hắn nhận ra nỗi sợ mất đi nàng lớn hơn mọi sự ổn định của Thiên giới.

Hắn buông nàng ra, khuôn mặt lạnh lùng trở lại, nhưng ngón tay lại run rẩy nhẹ. “Con không được chạm vào lửa nữa.” Lời cấm đoán ấy không phải là lệnh cấm học pháp, mà là lệnh cấm tự hủy hoại bản thân. Hắn đã chính thức thừa nhận sự yếu đuối của mình trước sinh mạng nàng.