Thiên điện tọa lạc trên đỉnh Bắc Thiên, được xây bằng băng ngàn năm, lơ lửng giữa biển mây. Toàn bộ kiến trúc vĩ đại nhưng lại lạnh lẽo và vắng vẻ, phản ánh chính tính cách của Cửu Viêm. Nền đá lạnh đến mức hầu như không ai dám chạm vào, không có lấy một tấm thảm lót hay hơi ấm từ nhân gian. Đèn ngọc bập bùng ánh lam, chỉ đủ soi rõ con đường đi, và tiếng bước chân của Cửu Viêm vang đều như nhịp đồng hồ vô tận, đo đếm sự cô độc của thượng thần.
Ly Ca lớn lên trong khung cảnh đó, một phàm nhân giữa sự xa cách và băng giá. Mọi thứ với nàng là bài học: Kết ấn, niệm chú, điều linh khí. Nàng là một phàm nhân, nên quá trình học tập khó khăn và chậm chạp. Không phải vì thiếu thông minh, mà vì nơi trong lòng nàng không hề có sợi dây gọi là cảm xúc để kéo việc học vào.
Nếu các tiên đồng khác có thể niệm chú bằng sự hưng phấn của linh khí hoặc sự tập trung của ý chí, thì Ly Ca chỉ làm theo một cách máy móc, chính xác nhưng vô hồn. Khi Cửu Viêm yêu cầu nàng thi triển một pháp ấn phòng ngự, nàng có thể làm chính xác từng bước, nhưng ấn chú thiếu đi sự nhiệt huyết cần thiết, khiến nó trở nên mong manh. Nàng là một học trò hoàn hảo trên lý thuyết, không có niềm vui, không có nỗi buồn, chỉ có sự tuân phục tuyệt đối. Khuôn mặt thuần khiết, lời nói khiêm nhã: “Con nghe theo người, sư phụ.”
Cửu Viêm dạy nghiêm, nghiêm khắc đến mức mỗi lời như băng cắt qua. Hắn không hề khoan nhượng với sự yếu đuối của phàm nhân, nhưng đồng thời, hắn lại chăm sóc nàng tỉ mỉ một cách vụng về, một điều chưa từng xảy ra với bất kỳ sinh linh nào khác. Hắn không nói lời khen, nhưng sự hiện diện của hắn luôn là sự bảo đảm.
Trong những buổi luyện tập kéo dài, khi thấy Ly Ca kiệt sức, hắn không ban cho nàng linh đan hay lời động viên; thay vào đó, hắn sẽ ngưng lại đột ngột, quay lưng đi, để nàng có thời gian nghỉ ngơi mà không cảm thấy mình được ưu ái. Đôi khi, hắn sẽ chạm nhẹ vào mái tóc đã dài của nàng, hành động nhỏ ấy nóng đến không giống khí lạnh hắn vẫn tỏa ra.
Có lần, nàng luyện một pháp ấn hỏa hệ, bị phỏng nặng. Nàng không khóc, chỉ nhìn chằm chằm vào vết thương đang rỉ máu, vô cảm, như thể đó là vết thương của người khác. Cửu Viêm đã ngồi bên cạnh, im lặng, truyền linh lực hàn ấm để vết bỏng mau lành. Hắn không nói một lời trách mắng, chỉ chăm chú nhìn từng vết thương mờ dần, sự tập trung đó gần như là đau đớn.
Khi nàng hỏi, giọng yếu ớt vì kiệt sức: “Sư phụ đừng cau mày, đồ nhi không sao?”
Hắn ngước lên, đôi mắt băng mang theo sự phức tạp chưa từng có. Giọng nói của hắn, vốn lạnh lùng, bỗng trở nên vụng về: “Nếu con đau ta cũng thấy đau theo con."
Lời ấy như giọt nước rơi vào một bể băng đang có vết nứt, không ồn ào, nhưng đủ để lay chuyển cả một thế giới. Đó là lần đầu tiên Ly Ca cảm nhận được một thứ mang tên sự quan tâm không vụ lợi, một sự ràng buộc mạnh mẽ hơn cả khế ước, và cũng là lần đầu Cửu Viêm thừa nhận sự ràng buộc cảm xúc.
Tin đồn về đồ đệ phàm nhân của Cửu Viêm nhen nhóm trong Thiên giới, nhưng Ly Ca không quan tâm. Nàng chỉ cần sự an toàn dưới mái Thiên điện lạnh lẽo; Cửu Viêm chỉ cần biết nàng bình an, nằm trong tầm mắt hắn, nơi sự cô độc của hắn được chia sẻ.