Chương 1: Đứa trẻ trong tuyết

Tuyết rơi như thể trời quên cách dừng. Đã hàng nghìn năm, Bắc Thiên Sơn chìm trong màu trắng xóa, sự cô độc gần như là hữu hình. Âm thanh của thế gian bị lớp băng dày phủ đi, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá cổ, mang theo hơi lạnh cắt da thịt. Người ta truyền rằng, đỉnh núi này là nơi các chân thần từng giao chiến thuở khai thiên, để lại những vết sẹo vĩnh viễn trên tảng đá lớn nhất. Cửu Viêm, thượng thần gác cổng Bắc Thiên, bước qua bức bình phong mây giăng. Áo choàng màu băng tuyết của hắn tung theo gió, nhưng bóng dáng lại cứng như một tảng thép. Hắn là hiện thân của sự lãnh đạm, người trăm năm không cười, tránh mọi ồn ào. Tiếng bước chân của hắn, dù nhẹ, cũng khiến chim chóc kinh sợ bay xa, cỏ cây cúi mình vì áp lực của linh lực hàn lạnh vĩnh cửu.

Cuộc đời vạn năm của hắn là một chuỗi ngày trống rỗng, không có mục đích nào ngoài việc duy trì trật tự băng giá. Cho đến khi hắn dừng lại, nhìn thấy một đốm màu đỏ thẫm giữa nền tuyết trắng xóa.

Lại gần, hắn thấy một đứa trẻ phàm nhân, có lẽ chỉ khoảng năm, sáu tuổi, quấn trong một tấm áo rách nát, đôi môi đã tím tái vì lạnh, ngất xỉu. Phàm nhân không thể sống sót quá vài khắc trong cơn lạnh thấu xương của Bắc Thiên. Nhưng đứa trẻ này vẫn thoi thóp như một ngọn nến chưa tắt, chống cự lại sự nghiệt ngã của thiên nhiên bằng một ý chí vô thức.

Cửu Viêm cúi xuống, sự lãnh đạm ngàn năm bị phá vỡ bởi một cảm giác kỳ lạ. Hắn đặt bàn tay lạnh buốt lên trán đứa trẻ. Hắn không dùng pháp thuật hùng mạnh để chữa trị ngay lập tức, mà truyền đi một luồng linh lực âm ấm, dịu dàng một cách lạ lùng, như hơi thở đầu xuân chạm vào băng giá.

Đứa trẻ tỉnh lại. Đôi mắt nàng mở ra, không hề có sự cầu xin hay nỗi sợ hãi của kẻ sắp chết, chỉ là một khoảng trống yên tĩnh, một sự chấp nhận số phận lạnh lùng. Nàng nhìn thẳng vào Cửu Viêm, vị thần băng giá đang cúi xuống, và chỉ hỏi một câu ngắn:

“Người là ai?”

“Ta — Cửu Viêm.” Hơi thở của hắn chậm rãi, nặng nề, như núi lạnh đáp lại.

Đứa trẻ không hiểu ý nghĩa của danh xưng “Cửu Viêm”, chỉ lắc đầu, giọng nói run rẩy vì lạnh và sự vô cảm: “Con… không biết mình là ai. Không nhớ gì cả.”

Hắn tạm dừng, một hành động chưa từng xảy ra trong hàng vạn năm. Cái lạnh của Bắc Thiên Sơn không bằng sự trống rỗng trong tâm hồn nàng. Đôi mắt hắn lóe một tia quyết định. Hắn dùng áo choàng băng tuyết của mình quấn nàng lại, lực đạo vừa đủ để bảo vệ. Hắn nói nghiêm: “Từ nay, con hãy theo ta.” Rồi hắn đặt tên cho đứa trẻ: “Ly Ca” — Như một lời tiên tri về sự chia lìa và cô độc mà hắn mang lại.

Tuyết vẫn rơi, phủ kín mọi dấu vết. Nhưng trong lòng một người vốn tự coi mình là đá băng, có thứ gì đó mủn ra, tan chảy, rơi xuống âm thầm như những bông hoa tuyết đầu tiên.