Chương 9

Diệp Kỳ An không nhịn được thở dài một hơi.

Tỷ lệ tử vong cao như vậy, còn gọi gì là phương thức mưu sinh, đổi thành phương thức mưu sát cho rồi.

Tạ Cộng Thu lấy điện thoại ra chuẩn bị đặt đồ ăn ngoài, khóe mắt liếc thấy Diệp Kỳ An vẫn đang thất thần, hỏi: "Anh còn ở lại bệnh viện không? Tôi đặt đồ ăn ngoài, ăn chung nhé?"

Diệp Kỳ An hoàn hồn, lắc đầu nói: "Thôi, lát nữa tôi có việc rồi."

"Việc gì vậy?"

"Họp lớp." Diệp Kỳ An nói: "Bạn học cấp ba."

Diệp Kỳ An vẫn là phải lục lọi trong ký ức của nguyên chủ mới nhớ ra đoạn này. Nguyên chủ vốn không muốn tham gia, nhưng sau khi biết giáo viên chủ nhiệm cấp ba cũng sẽ đến, nguyên chủ vẫn gật đầu đồng ý.

Tạ Cộng Thu gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, lẩm bẩm: "Cũng đúng, làm giáo viên cũng vất vả, đúng là nên cảm ơn họ thật nhiều."

Nói được nửa câu, Tạ Cộng Thu đột nhiên dừng lại, đột ngột quay đầu nhìn Diệp Kỳ An, hỏi: "Anh... anh có phải vẫn đang giảng dạy ở Đại học Y dược A không?"

Dường như nhận ra điều gì đó, lòng Diệp Kỳ An khẽ lạnh đi, cậu từ từ gật đầu rồi nói: "Phải."

Trong mắt Tạ Cộng Thu đột nhiên dâng lên một nỗi đồng cảm và thương xót đến nao lòng.

"Trời đất ơi, Chủ nhiệm Diệp, hai cái nghề đòi mạng là bác sĩ và giáo viên sao anh lại vơ hết vào người thế này?"

"..."

Diệp Kỳ An muốn phản bác.

Nhưng cậu suy nghĩ hồi lâu, phát hiện ra mình không thể tìm được bất kỳ điểm nào để phản bác.

Diệp Kỳ An muốn nói lại thôi, một lúc sau đành chấp nhận số phận mà ngậm miệng lại, không nói một lời nào mà quay đầu đi.

Kiếp trước, Diệp Kỳ An chưa từng chính thức hướng dẫn sinh viên, chỉ hướng dẫn các bác sĩ nội trú và thực tập sinh, khối lượng công việc và áp lực tinh thần vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng của cậu.

Nhưng "kinh nghiệm giảng dạy" của cậu cũng chỉ dừng lại ở đó, chứ chưa từng trải qua nỗi đau khổ hữu hình như khi hướng dẫn nghiên cứu sinh làm thí nghiệm và viết bài báo.

Một đồng nghiệp kiếp trước của cậu là phó giáo sư của trường y, dưới trướng có khoảng mười thạc sĩ, mỗi ngày không mổ xẻ thì cũng vùi đầu trong văn phòng để đọc luận văn của họ.

Thật lòng mà nói, Diệp Kỳ An cảm thấy người đồng nghiệp đó có sức chịu đựng và tinh thần thép hơn người. Dù là phẫu thuật liên tục mười mấy tiếng hay trực liền mấy chục tiếng, cậu cũng chưa bao giờ thấy vẻ mặt anh ta có chút sa sút hay u uất nào.

Thế nhưng, một khi bắt đầu đọc luận văn của sinh viên thì lại là chuyện khác.

Diệp Kỳ An đã không ít lần bắt gặp người đồng nghiệp đó vò đầu bứt tai trước bàn làm việc, mặt mày đầy vẻ khó hiểu và hoang mang, như thể vừa nhìn thấy một thứ văn tự gì đó kinh thiên động địa, hoang đường đến cực điểm.

Có tấm gương tày đình của người đồng nghiệp đó, cậu không đời nào cho rằng làm giáo viên là một công việc nhẹ nhàng, đặc biệt là khi cộng thêm cái nghề bác sĩ, hoàn toàn là trải nghiệm địa ngục nhân đôi.

Đúng là đòi mạng thật...

Diệp Kỳ An không dám nghĩ sâu, thấy thời gian cũng đã gần, liền rời bệnh viện lái xe đến địa điểm họp lớp.

Nơi họp lớp là một nhà hàng thuộc khách sạn tiêu biểu nhất của thành phố A.

Khách sạn cách Bệnh viện Thánh Lai không xa. Diệp Kỳ An vừa xuống khỏi cầu vượt, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy tấm biển hiệu to lớn và nổi bật của khách sạn.

Diệp Kỳ An lái xe vào làn đường hình vòng cung, đi vòng qua tác phẩm điêu khắc nghệ thuật ở chính giữa sân trước của khách sạn rồi dừng lại trước cửa sảnh chính.

Nhân viên gác cửa cúi người mỉm cười chào đón Diệp Kỳ An, sau khi nhận chìa khóa xe liền lịch sự và chuyên nghiệp đi đỗ xe giúp cậu.

Diệp Kỳ An ngẩng đầu quan sát môi trường xung quanh khách sạn.

Khách sạn sang trọng và thanh lịch, phong cách tổng thể chủ yếu là tối giản hiện đại. Trần nhà cao kết hợp với cửa sổ sát đất khiến toàn bộ sảnh lớn tràn ngập ánh sáng tự nhiên, mang lại cảm giác thông thoáng và cao cấp.