Diệp Kỳ An nhíu mày quan sát tình hình của cậu bé, tiến hành đánh giá sơ bộ.
Vùng chẩm có vết thương rách, vạt da bị lóc ngược, không có chảy máu hoạt động. Sọ và ngũ quan không bị biến dạng, đồng tử hai bên đều và tròn, phản xạ với ánh sáng chậm.
"Huyết áp bây giờ thế nào?" Diệp Kỳ An hỏi.
Bác sĩ cấp cứu bên cạnh đáp: "Đã tiêm thuốc tăng huyết áp, giờ đã ổn định rồi."
Diệp Kỳ An lên tiếng: "Đưa đến khoa chẩn đoán hình ảnh chụp CT trước đi, các khoa khác đến hội chẩn chưa?"
"Khoa chấn thương chỉnh hình và ngoại tổng quát đều đến rồi."
Diệp Kỳ An gật đầu tỏ ý đã biết. Nhân lúc cậu bé được đẩy đi chụp phim, cậu đã gặp mặt các bác sĩ khoa khác để trao đổi tình hình.
Dù sao thì Diệp Kỳ An cũng mới đến Bệnh viện Thánh Lai không lâu, ngay cả bác sĩ và y tá trong khoa mình còn chưa quen hết, huống chi là bác sĩ các khoa khác. Những chuyện khác tạm không nói, ngay cả tên Diệp Kỳ An cũng không gọi ra được.
Thấy mấy bác sĩ kia người thì gọi "Tuấn Nhi", người thì gọi "Đại Nguyên", Diệp Kỳ An lặng lẽ quan sát một hồi, rồi vẫn nghiêm túc gọi "Bác sĩ Trần", "Bác sĩ Giả". Mỗi lần gọi như vậy, Diệp Kỳ An đều cảm thấy người được gọi quay đầu lại nhìn mình chằm chằm hai giây, cũng không bình luận gì, chỉ liếc một cái rồi lại tiếp tục thảo luận.
Diệp Kỳ An chỉ có thể tạm quy tình huống này vào giai đoạn ngượng ngùng của người mới khi gia nhập một công ty mới.
Đặc biệt là khi đây còn được xem như vừa vào công ty đã tham gia một dự án hợp tác đa phòng ban.
Càng thêm khó xử.
Nhưng may mắn là tất cả đều là những bác sĩ rất chuyên nghiệp, không còn bận tâm đến những vấn đề không quan trọng trong giờ phút sinh tử này. Sau khi có phim chụp, họ lập tức bắt đầu thảo luận phương án phẫu thuật.
"Tôi đề nghị mổ bụng thăm dò trước." Trần Tuấn nói.
Kết quả chụp CT ngực và bụng của cậu bé không mấy lạc quan, xương sườn bên trái gãy mấy cái, phổi bị dập kèm theo tràn khí màng phổi, lá lách cũng bị rách, không nhanh chóng mổ bụng thăm dò thì không được.
Bác sĩ khoa chấn thương chỉnh hình - Giả Nguyên, không có ý kiến gì, nói rằng bên anh có thể dùng khung cố định ngoài để cố định tạm thời, đợi sau khi các dấu hiệu sinh tồn ổn định rồi mới phẫu thuật.
Nói xong, cả hai đều nhìn về phía Diệp Kỳ An, dường như đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng Diệp Kỳ An sẽ không đồng ý và bắt đầu tranh cãi.
Diệp Kỳ An chăm chú xem phim một lúc, sau khi lọc và loại trừ tất cả các khả năng có thể xảy ra trong đầu và cân nhắc lợi hại, cậu liền gật đầu đồng ý: "Được, cứ mổ bụng trước đi."
Cả Giả Nguyên và Trần Tuấn đều có chút bất ngờ, họ trao đổi vài ánh mắt với nhau, không nói gì, lập tức chốt phương án phẫu thuật.
Trần Tuấn vội vàng đi trao đổi với người nhà về việc phẫu thuật. Giả Nguyên nán lại một bước, cười tủm tỉm đưa tay vỗ vai Diệp Kỳ An, nói: "Bác sĩ Diệp."
Diệp Kỳ An quay đầu nhìn Giả Nguyên, dừng lại hai giây, rồi bất giác cúi đầu nhìn xuống bảng tên trên ngực của Giả Nguyên.
Bắt được ánh mắt của cậu, Giả Nguyên bật cười, nói: "Bác sĩ Diệp vẫn chưa biết tôi tên gì đúng không?"
Diệp Kỳ An thành thật lắc đầu: "Xin lỗi, tôi quả thật..."
"Xin lỗi cái gì chứ." Giả Nguyên xua tay: "Tôi tên là Giả Nguyên, vị vừa rồi là Trần Tuấn. Cứ gọi tôi là Đại Nguyên là được, mọi người đều gọi tôi như vậy."
Diệp Kỳ An vừa định đáp lời, Giả Nguyên lại chuyển chủ đề không báo trước: "Không phải cậu đang nghỉ ốm sao? Sao lại đến bệnh viện?"
Diệp Kỳ An không nhịn được hỏi ngược lại: "Chuyện này anh cũng biết à?"
Giả Nguyên cười khan hai tiếng: "Haha, tôi với cái người nào đó ở khoa các cậu hay đi ăn cơm cùng nhau..."
Bản thân Giả Nguyên lại là người nói nhiều và không giữ được bí mật. Nghe được chuyện gì từ người khác, không chừng giây sau đã lỡ miệng tuôn ra hết.