Chương 53

Diệp Kỳ An cúp điện thoại, hất cằm về phía Hứa Mịch Thanh, ra lệnh: "Đặt lại đó rồi đi theo tôi."

Đuôi mắt cậu hẹp dài, đường nét gương mặt sắc sảo mượt mà, lúc liếc nhìn cậu ta có một vẻ đẹp trai sắc bén.

Hứa Mịch Thanh bị vẻ đẹp trai đó làm cho tỉnh người, gật đầu lia lịa với vẻ mặt sùng bái, không dám chậm trễ một bước nào mà đặt đồ lại chỗ cũ, sau đó lon ton đi theo Diệp Kỳ An.

Nghe nói sáng nay Hứa Mịch Thanh cũng lấy đồ ăn ngoài cho Đàm Tồn, Diệp Kỳ An hỏi: "Cậu không biết từ chối à?"

Hứa Mịch Thanh cười ngượng ngùng: "Chỉ là em cảm thấy như vậy không hay lắm, hơn nữa họ nói đây là công việc mà bác sĩ nội trú nên làm."

Diệp Kỳ An bất lực lắc đầu, cụp mi nhìn khay cơm của Hứa Mịch Thanh, đột nhiên hỏi: "Cậu không thích ăn cà rốt à?"

Hứa Mịch Thanh khựng lại, phân vân hai giây rồi vẫn thành thật nói: "Không thích ạ, cảm thấy có mùi lạ."

"Vậy cũng phải ăn." Diệp Kỳ An vô tình nói: "Ăn hết đi, không được lãng phí."

"..."

Không dám trái lời Diệp Kỳ An, Hứa Mịch Thanh nhăn mặt bắt đầu nhét cà rốt vào miệng.

Diệp Kỳ An thản nhiên nhìn Hứa Mịch Thanh nghển cổ nuốt xuống, hỏi: "Khó chịu không?"

Hứa Mịch Thanh cẩn thận liếc nhìn sắc mặt của Diệp Kỳ An, đáp lời: "Khó chịu ạ."

"Vậy thì cậu có thể từ chối tôi." Diệp Kỳ An thản nhiên nói: "Tại sao lại phải giữ sự khó chịu cho riêng mình?"

Hứa Mịch Thanh sững người một chút, nhìn thẳng vào Diệp Kỳ An, đôi môi mấp máy.

Diệp Kỳ An không để ý đến cậu ta, chỉ dùng đũa gắp hết cà rốt trong khay của Hứa Mịch Thanh vào khay của mình, rồi lại nói: "Lát nữa tôi đưa thẻ cơm cho cậu, sau này buổi trưa cậu quẹt thẻ của tôi mà ăn."

Hứa Mịch Thanh lắp bắp nói: "Vậy, vậy còn thầy thì sao ạ?"

"Có phải cho cậu luôn đâu." Diệp Kỳ An liếc Hứa Mịch Thanh một cái: "Ăn xong trong ngày thì trả thẻ lại văn phòng cho tôi, tôi không ăn trưa sớm như vậy."

Hứa Mịch Thanh ngơ ngác "ồ" một tiếng, cảm giác như trái tim bị thứ gì đó cào một cái, trở nên tê dại.

Trước đây cậu ta còn cảm thấy Diệp Kỳ An không quan tâm đến mình.

Chết tiệt.

Thật muốn tát chết mình của trước đây, đúng là cái đồ không biết điều.

Hứa Mịch Thanh khó nén được cảm giác tội lỗi trong lòng, chỉ có thể che giấu bằng cách vùi đầu vào ăn cơm.

Diệp Kỳ An không để ý, vừa ăn vừa xem điện thoại, dường như đã thấy tin tức gì đó phiền lòng nên khẽ thở dài một tiếng.

Hứa Mịch Thanh vẫn luôn chú ý đến động tĩnh của Diệp Kỳ An vô thức ngẩng đầu hỏi: "Sao vậy ạ?"

Diệp Kỳ An liếc Hứa Mịch Thanh một cái, hừ một tiếng rồi nói: "Đừng có tò mò quá."

"Em chỉ quan tâm thầy một chút thôi." Hứa Mịch Thanh lí nhí.

Dường như Diệp Kỳ An đã cười một tiếng.

Hứa Mịch Thanh lại không kìm được nhìn qua.

Bình thường Diệp Kỳ An rất ít khi cười, mấy lần thấy cậu cười đều là kiểu cười lạnh có chút mỉa mai, chứ không phải như bây giờ, dù mím môi cũng không che được ý cười nơi khóe miệng.

"Mẹ tôi bắt tôi đi xem mắt." Diệp Kỳ An nhướn mày: "Nói cho cậu biết rồi đó, hài lòng chưa?"

Hứa Mịch Thanh ngượng ngùng gãi cằm, lúng túng gật đầu "ồ" một tiếng.

Xem mắt?

Diệp Kỳ An đi xem mắt?

Chỉ cần đặt mấy từ này cạnh nhau thôi cũng đã khiến Hứa Mịch Thanh phải rùng mình rồi.

Hoàn toàn không thể tưởng tượng được Diệp Kỳ An sẽ như thế nào lúc yêu đương.

Hơn nữa rốt cuộc có ai có thể xứng với Diệp Kỳ An chứ?

Vừa trẻ vừa có tiền, sự nghiệp một đường thăng tiến, quan trọng là còn đẹp trai.

Hứa Mịch Thanh vừa suy nghĩ lung tung vừa vùi đầu vào ăn cơm.

Diệp Kỳ An nhanh chóng ăn xong, đặt đũa xuống rồi nói với Hứa Mịch Thanh: "Ngày mai tôi nghỉ, cậu có việc gì thì cứ đi tìm bác sĩ Tạ."

"Bác sĩ Tạ ạ?"

"Người đeo kính ấy."

"Ồ." Hứa Mịch Thanh giật mình gật đầu: "Vâng ạ."

Chính là người đã bắt cóc cậu ta ở cửa phòng họp.

Diệp Kỳ An giao "đứa trẻ mồ côi" cho Tạ Cộng Thu, ngày hôm sau đã bị Tả Vi khóc lóc om sòm thúc giục đi gặp "người đàn ông thật thà" làm kinh doanh kia.

"Người đàn ông thật thà" đặt địa điểm gặp mặt ở một nhà hàng bên cạnh Đại học Y khoa A, rõ ràng là đã nghe người mai mối nói về nghề nghiệp của Diệp Kỳ An rồi.

Diệp Kỳ An lái xe về phía điểm đến, trong lúc chờ đèn đỏ, cậu đã mở cửa sổ ra hóng gió một lát, thấy đèn xanh sáng lên thì đạp ga.

___

Cảm thấy tâm trạng của Phong Kim không tốt, Văn Chiết rất có mắt nhìn, không dám chọc vào ổ kiến lửa, chỉ ngoan ngoãn dựa vào cửa sổ rồi thả hồn đi đâu mất thì bất ngờ bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.

Văn Chiết trợn tròn mắt, ngỡ ngàng nhìn Diệp Kỳ An lái xe lướt qua bên cạnh mình, sau đó lập tức quay đầu, lắc lắc cánh tay của Phong Kim, hoảng hốt nói: "Vãi, cậu à, cháu vừa mới thấy thầy Diệp đi ngang qua chúng ta đó."

Phong Kim ngạc nhiên: "Hả? Thầy Diệp của các cháu là công trình mang tính biểu tượng à?""