Có một người mở đầu, những người nhà khác lập tức vây cả lại, đầu óc nóng lên bắt đầu hỏi tới tấp, cũng không nghe Diệp Kỳ An nói, hỏi một hồi rồi cãi nhau ỏm tỏi.
Trong đó có một người đàn ông trung niên vai u thịt bắp đã nắm chặt tay lại, mày ngang mắt dọc trừng trừng nhìn Diệp Kỳ An, ra vẻ một khi Diệp Kỳ An nói không thể đảm bảo tỷ lệ thành công của ca phẫu thuật thì ông ta sẽ bắt đầu gây sự làm loạn.
Diệp Kỳ An nhíu mày nhìn chằm chằm nắm đấm đang siết chặt của người đàn ông, một vài ký ức không mấy tốt đẹp ùa về, cái giá của việc bị gây áp lực liên tục là cái dùi luôn cắm trong đầu cậu lại bắt đầu đυ.c từng nhát một, khiến Diệp Kỳ An đau đầu mà day day sống mũi.
"Chủ nhiệm Diệp!" Dường như Tạ Cộng Thu nhận ra có điều không ổn, gọi một tiếng từ xa, thấy Diệp Kỳ An nhìn qua thì làm một động tác, hỏi xem cậu có cần giúp đỡ hay không.
Diệp Kỳ An lắc đầu, thấy người nhà cũng đã im lặng lại, cậu mới tiếp tục nói: "Tỷ lệ thành công của ca phẫu thuật là khoảng bảy mươi phần trăm, do tôi thực hiện."
Người nhà đều sững sờ nhìn cậu.
Chủ nhiệm Diệp?
Trẻ như vậy à?
Họ đều là dân thường, cũng không hiểu những thứ lằng nhằng này, chỉ tuân theo một quan niệm đơn giản và thô thiển nhất, đó là tin tưởng hơn vào các bác sĩ lớn tuổi có kinh nghiệm, hoặc là những người có chức danh đặc biệt, ví dụ như chủ nhiệm, ví dụ như viện trưởng.
Quả thực ban đầu, họ rất khó có thể tin được vì trông Diệp Kỳ An vẫn còn trẻ, với thái độ không thể chịu thiệt mà làm khó người ta, họ nhất định bắt ép chủ nhiệm phải đích thân làm phẫu thuật.
Nhưng bây giờ nhìn lại.
Đây cũng là một chủ nhiệm?
Vậy...
"Cậu có thể cho tôi một lời đảm bảo không?" Giữa một khoảng lặng, người phụ nữ lên tiếng đầu tiên dùng giọng điệu van xin nói với Diệp Kỳ An: "Đảm bảo rằng Nam Nam sẽ bình an bước xuống bàn mổ được không?"
Giọng của người phụ nữ run rẩy, trong đôi mắt đều là sự cầu xin và bi thương khiến người ta động lòng, nước mắt cứ thế tuôn rơi, người bên cạnh không kìm được đưa tay vỗ vỗ vai an ủi bà ta.
Diệp Kỳ An và người phụ nữ đối diện một lúc lâu, chỉ nói: "Tôi sẽ cố gắng hết sức."
Người phụ nữ mất sức, cả người mềm nhũn, người đàn ông kia lại trừng mắt nhìn qua, nghiến răng như muốn nói điều gì đó.
"Được, được." Người phụ nữ lại ngắt lời ông ta, nói một cách chậm rãi nhưng kiên định: "Làm, chúng tôi làm."
Sau khi trao đổi xong với người nhà, Diệp Kỳ An mệt mỏi rã rời trở về văn phòng, nhưng cũng không được nghỉ ngơi, cậu lại bắt đầu phê duyệt tài liệu với vẻ mặt vô cảm.
Phê duyệt được hơn một nửa, Diệp Kỳ An chú ý đến một tài liệu về việc đề nghị mua sắm thiết bị của khoa.
Lẽ ra cái này phải được gửi thẳng đến chỗ Phương Tân.
Chắc là gửi nhầm rồi.
Diệp Kỳ An không xem kỹ, chỉ bảo người ta mang tài liệu này đến thẳng văn phòng chủ nhiệm.
Đợi đến khi Diệp Kỳ An làm xong thì giờ ăn trưa đã đến.
Diệp Kỳ An cũng chưa ăn bữa sáng nên giờ cậu đói meo, bèn đứng dậy đi về phía nhà ăn.
Lúc ra khỏi thang máy, Diệp Kỳ An tinh mắt nhìn thấy Hứa Mịch Thanh đang xách túi lớn túi nhỏ cách đó không xa.
Hai tay Hứa Mịch Thanh đều xách đầy những túi đồ ăn ngoài, khó khăn nhích về phía thang máy.
Diệp Kỳ An liếc nhìn vài cái rồi hỏi: "Một mình cậu ăn nhiều thế à?"
"Thầy, thầy Diệp?"
Hứa Mịch Thanh giật mình, sau khi phản ứng lại thì vội vàng giải thích, "À, không phải ạ, là của họ."
"Họ?"
"Vâng." Hứa Mịch Thanh lắp bắp: "Chính là..."
Diệp Kỳ An đoán ra được nguyên do, khẽ nhíu mày, đưa tay xem qua hóa đơn đồ ăn, rồi thuận thế túm lấy cổ áo sau của Hứa Mịch Thanh, đề phòng cậu ta chạy mất.
Bị siết chặt yết hầu một cách bất lực, Hứa Mịch Thanh run lẩy bẩy.
"Alo, bác sĩ Đàm, là tôi đây." Diệp Kỳ An gọi điện cho Đàm Tồn, thẳng thắn nói: "Đồ ăn ngoài của anh ở dưới lầu."
"Tôi biết mà, tôi bảo một thằng nhóc lấy lên giúp tôi rồi, sao thế?" Đàm Tồn nói một cách đương nhiên.
"Anh tự xuống mà lấy." Diệp Kỳ An nói: "Cậu ấy phải đi ăn cơm với tôi, tôi có việc cần dặn dò cậu ấy."
Đàm Tồn im bặt, một lúc sau mới không tình nguyện nói: "Được."