Chương 5

Cô y tá bị chặn lại ngơ ngác một lúc, theo phản xạ trả lời: "Anh ấy vừa mới vào ca mổ, sao thế ạ?"

Hạ Di sốt ruột, cũng không có thời gian giải thích, ngước mắt quét một vòng xung quanh, đầu óc nhanh chóng vận hành, nhớ lại các bác sĩ trực hôm nay.

"Ngoài bác sĩ Tạ ra còn ai ở đây không?" Hạ Di đã đi ra khỏi quầy y tá, vội vã đi về phía văn phòng bên cạnh, không quên kéo theo cô y tá bên cạnh, vừa đi vừa hỏi.

"Có bác sĩ Chu và bác sĩ Đàm ạ." Cô y tá bị kéo theo nhíu mày: "Bác sĩ Chu đi phòng khám rồi, bác sĩ Đàm và bác sĩ Tạ đều ở trong phòng mổ."

"Có chuyện gì vậy, chị Tiểu Hạ?"

"Cấp cứu có một đứa bé." Hạ Di buông tay cô y tá ra, móc điện thoại từ trong túi ra, chuẩn bị gọi điện cầu viện: "Bị ngã từ tầng bốn xuống, người sắp không qua khỏi rồi."

Cô y tá hít một hơi khí lạnh, há miệng định nói gì đó, nhưng thấy Hạ Di đã lấy điện thoại ra, liền nuốt lời trở lại.

Hạ Di chưa kịp gọi đi, ngay khoảnh khắc bấm nút gọi, cô đã nhìn thấy Diệp Kỳ An ở phía đối diện.

Mắt Hạ Di tức thì sáng lên, cô gọi lớn về phía đó.

"Bác sĩ Diệp!"

...

Diệp Kỳ An bước ra khỏi thang máy, đập vào mắt là những bức tường trắng lạnh lẽo và sàn gạch màu sáng. Sảnh cấp cứu ban ngày không hỗn loạn như ban đêm, nhưng cũng tràn ngập tiếng khóc và tiếng máy móc kêu vo ve inh ỏi.

Diệp Kỳ An đi thẳng đến phòng hồi sức. Ngoài cửa, cậu thoáng thấy một nhóm người cả nam lẫn nữ đang đứng hoặc ngồi, ai nấy đều mang vẻ mặt đau buồn. Một người phụ nữ trong số đó gần như sắp khóc đến ngất đi, toàn thân dường như đã mất hết sức lực, phải dựa hoàn toàn vào người khác mới có thể đứng vững.

Cô không thể khóc thành tiếng, chỉ có thể há miệng một cách khổ sở, ánh mắt đã tan rã, tiếng thở dốc và nức nở dữ dội như tiếng kéo bễ lò rèn bị ép ra từ cổ họng.

Diệp Kỳ An liếc nhìn một cái, dường như đã đoán ra điều gì đó. Chưa kịp hỏi, y tá cấp cứu đã kéo cửa phòng hồi sức ra đón cậu vào.

"Tình hình thế nào?" Diệp Kỳ An vừa đi nhanh về phía trước vừa hỏi.

Y tá nói rất nhanh: "Một bé trai bảy tuổi, rơi từ tầng bốn xuống, bị mái hiên ở tầng hai cản lại một chút, lúc đưa đến huyết áp và nồng độ oxy trong máu đều không ổn lắm..."

Diệp Kỳ An nhanh chóng tiếp nhận thông tin. Thấy bác sĩ khoa ngoại thần kinh đến hội chẩn, các nhân viên cấp cứu đang vây quanh giường bệnh đều lùi sang một bên, chừa ra một lối đi cho Diệp Kỳ An.