Chương 49

Phong Kim vẫn đứng yên tại chỗ, có vẻ như lại nhận thêm một cuộc điện thoại nữa, tay vẫn còn giơ lên bên tai, nhưng ánh mắt lại nhìn thẳng về phía Diệp Kỳ An, trong đôi mắt ẩn chứa một cảm xúc gì đó không nói rõ được.

Giống như là thất vọng hay là gì khác nhỉ?

Diệp Kỳ An không thể xác định.

Ánh đèn trong bãi đỗ xe vẽ nên hai chiếc bóng bên cạnh hai người, trải dài rồi giao nhau theo dấu chân họ đã đi qua.

Cửa thang máy mở ra trước mặt, Diệp Kỳ An chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn không nhìn nữa mà bước chân vào thang máy.

Trong lúc cánh cửa từ từ khép lại, không hiểu sao cậu lại nhớ đến ánh mắt ban nãy của Phong Kim rồi đột nhiên dâng lên một sự thôi thúc không nên có.

Lẽ ra cậu nên hỏi tên anh.

Cửa thang máy hoàn toàn đóng lại, cũng như thể đã cắt đứt hoàn toàn mối liên hệ giữa họ.

Lý trí của Diệp Kỳ An dập tắt ý nghĩ bốc đồng ban nãy, thầm nghĩ lần này có lẽ là lần gặp mặt cuối cùng của họ rồi.

Vốn còn có hơi tiếc nuối, nhưng Diệp Kỳ An vừa vào khoa đã phải đối mặt với đống tài liệu cần phê duyệt, những bản ghi chép phẫu thuật và bệnh án cần bổ sung, phương án phẫu thuật cần tiếp tục sửa đổi hoàn thiện, còn phải trực một ca đêm dài đằng đẵng, thế là cảm thấy vô cùng may mắn với quyết định của mình.

Yêu đương mà thế này thì chịu rồi.

Ngày hôm sau là ngày các bác sĩ nội trú đến tập trung đào tạo, Diệp Kỳ An không hề hay biết mà bận rộn cả một đêm, đến trước lúc trời sáng mới vào phòng nghỉ chợp mắt được một tiếng.

Hơn sáu giờ, cậu thức dậy, vệ sinh cá nhân đơn giản xong thì cầm phương án phẫu thuật chuẩn bị đến phòng họp chờ họp.

Mấy đêm liền không được ngủ nhiều, dù cho Diệp Kỳ An có tinh thần tốt đến đâu thì cũng khó lòng chịu nổi, sáng nay thái dương đau nhói, cổ họng cũng hơi khàn.

Cứ đến lúc này là cậu tự động bật chế độ tiết kiệm năng lượng, chỉ tập trung vào nhiệm vụ chính, hoàn toàn vứt bỏ những biến số khác ra sau đầu.

Hứa Mịch Thanh vừa nhìn đã thấy Diệp Kỳ An bước ra từ văn phòng, đang phân vân có nên đến chào hỏi hay không thì thấy Diệp Kỳ An không liếc ngang liếc dọc mà rẽ vào hành lang bên cạnh.

Trạng thái của Diệp Kỳ An trông không được tốt lắm, mí mắt cụp xuống, vẻ mặt không có tinh thần, quầng thâm dưới mắt cũng rõ rệt, nhưng bước chân vẫn cứ như thường lệ, nhanh chóng và vững vàng, chưa gì đã đi ngang qua cậu ta, ngoài việc khuấy động một làn gió thì không để lại gì cả.

Lạnh lùng thật.

Hứa Mịch Thanh nuốt xuống một ngụm nước bọt, không kìm được lại nhìn theo hướng của Diệp Kỳ An, vừa hay trông thấy Diệp Kỳ An bước vào phòng họp bên cạnh.

Suốt quá trình không hề dành cho cậu ta một ánh mắt nào.

Chỉ có hai khả năng, Diệp Kỳ An không thấy cậu ta, hoặc là Diệp Kỳ An hoàn toàn quên mất mình vẫn còn học trò.

Hứa Mịch Thanh gãi tay, thu hồi ánh mắt rồi lại rơi vào sự ngượng ngùng.

Cậu ta đến sớm, vốn nghĩ rằng mình may mắn được phân vào khoa của chính thầy hướng dẫn thì phải cố gắng hết sức để lại ấn tượng tốt cho thầy, tuy mấy lần biểu hiện trước đó đều không tốt, nhưng cần cù bù thông minh mà, chỉ cần đủ chăm chỉ, chắc chắc thầy Diệp cũng sẽ thay đổi cách nhìn về cậu ta một chút...

Chỉ là khởi đầu không được thuận lợi, cậu ta đến sớm, thế nhưng ngoài việc đứng ngây ra ở đây, không biết làm gì, không biết vị trí của mình ở đâu thì dường như chẳng được gì khác cả.

Hứa Mịch Thanh bối rối đi đi lại lại tại chỗ hai vòng rồi lại cẩn thận khám phá trong khoa, ví dụ như phòng họp mà Diệp Kỳ An vừa vào.

Cậu ta rón rén bước lại gần một cách căng thẳng, mãi mới có thể lờ mờ nhìn thấy tình hình bên trong qua ô kính trên cửa thì vai bỗng bị ai đó vỗ một cái.

"Này, cậu nhóc, làm gì ở đây thế?" Tạ Cộng Thu túm lấy cổ áo sau của Hứa Mịch Thanh, kéo cậu ta sang bên cạnh một chút, cười tủm tỉm nói.

Hứa Mịch Thanh giật mình, theo phản xạ giải thích: "Không làm gì cả ạ, tôi..."

"Đến thực tập à?" Tạ Cộng Thu nhướn mày nói: "Các bạn của cậu đều đang tập trung ở đằng kia, cậu không đi tập trung mà đứng ngây ra đây làm gì?"

Hứa Mịch Thanh vội vàng nói: "Xin lỗi ạ, tôi không biết."

"Không sao, đi đi." Tạ Cộng Thu phủi lớp bụi vô hình trên tay, hất cằm về phía đầu kia hành lang, thấy Hứa Mịch Thanh định đi, Tạ Cộng Thu lại đột nhiên gọi cậu ta.

Hứa Mịch Thanh: ???

"Cậu là học trò của chủ nhiệm Diệp à?" Tạ Cộng Thu hỏi.

Hứa Mịch Thanh lắp bắp: "Chủ, chủ nhiệm Diệp?"

Tạ Cộng Thu tốt bụng nhắc nhở: "Diệp Kỳ An."

Hứa Mịch Thanh ngoan ngoãn gật đầu như gà mổ thóc.

"Ồ, vậy à." Tạ Cộng Thu nghĩ nghĩ rồi lại nói: "Gần đây thầy của cậu hơi bận, chắc là không có thời gian quan tâm đến cậu, hôm qua còn nói với tôi một tiếng là học trò của cậu ấy sẽ được phân đến khoa Ngoại Thần kinh, nhờ tôi giúp đỡ dẫn dắt."

Hứa Mịch Thanh sững sờ một chút, theo phản xạ quay đầu nhìn về phía phòng họp.

"Cậu ấy đang họp, một ca phẫu thuật rất quan trọng." Thấy Hứa Mịch Thanh nhìn sang phòng họp, Tạ Cộng Thu nói thêm một câu: "Thôi được rồi, cậu đi tập trung trước đi, lát nữa..."

Tạ Cộng Thu cúi đầu nhìn đồng hồ, không chắc chắn nói: "Lát nữa tôi rảnh thì sẽ đến tìm cậu, làm việc cho tốt, mọi người trong khoa chúng ta đều rất dễ gần, không cần phải căng thẳng như vậy."

Tạ Cộng Thu mỉm cười, vỗ vào vai gáy đang căng cứng của Hứa Mịch Thanh.