Chương 48

Cậu rất bận, thậm chí còn vừa mới được bổ nhiệm làm Phó Trưởng khoa, chỉ riêng việc ở bệnh viện đã phải lo cả lâm sàng lẫn quản lý, cộng thêm việc hướng dẫn nghiên cứu sinh ở trường và còn một việc lớn luôn canh cánh trong lòng cậu, đó là làm nghiên cứu khoa học.

Ít nhất là trong hai năm tới, trước khi hoàn toàn thích nghi và tìm ra được hướng phát triển, cậu tuyệt đối sẽ không cân nhắc dành thời gian để yêu đương.

Nếu đã không có kế hoạch, vậy thì cắt đứt liên lạc sớm sẽ tốt cho cả hai.

Diệp Kỳ An liếc Phong Kim vài cái, mặc dù cảm thấy có hơi phũ phàng vô tình, nhưng vẫn cứng giọng từ chối một cách lạnh lùng: "Không cần đâu, tôi mặc đồ của mình."

Những ngón tay của Phong Kim buông thõng bên hông khẽ siết lại, anh nhìn Diệp Kỳ An bằng ánh mắt phức tạp, nhưng cuối cùng vẫn nhượng bộ: "Tùy cậu."

Diệp Kỳ An cố tình làm như không nghe ra sự lạnh nhạt đột ngột trong giọng nói của Phong Kim, thay quần áo xong thì chuẩn bị rời đi, nhưng trước khi ra khỏi cửa lại bị Phong Kim chặn lại.

"Tôi đưa cậu về." Phong Kim lên tiếng.

Diệp Kỳ An hơi nhíu mày, ra vẻ hoàn toàn không chấp nhận bất kỳ sự tử tế nào từ Phong Kim, tiếp tục từ chối: "Không cần đâu."

"Tôi chỉ lo cho cậu thôi." Phong Kim nhanh chóng cau mày, nói: "Dù là người lạ, tôi cũng sẽ không để cậu lái xe trong tình trạng này."

Diệp Kỳ An ngước mắt nhìn vào đôi đồng tử của Phong Kim.

Ánh mắt của Phong Kim lạnh lùng thờ ơ, không một gợn sóng, sự khó hiểu và bối rối ban nãy cũng hoàn toàn biến mất, dường như đã chọn cách thuận theo ý của Diệp Kỳ An.

Diệp Kỳ An im lặng một lúc rồi thỏa hiệp: "Được rồi, anh thắng."

Sau khi nhận được chìa khóa xe, Diệp Kỳ An bèn ném thẳng cho Phong Kim: "Làm phiền anh làm tài xế cho tôi nhé."

Phong Kim nắm chặt chìa khóa xe, liếc nhìn Diệp Kỳ An một cái, không nói gì, chỉ im lặng đi về phía xe của Diệp Kỳ An. Dường như chú ý đến điều gì đó, anh khựng lại một chút, chỉnh lại ghế ngồi qua ghế phụ, sau đó mới vòng sang ghế lái, yên lặng chờ Diệp Kỳ An lên xe.

Hai người đều không nói gì trên xe, Diệp Kỳ An vùi đầu xử lý công việc, không hề ngẩng đầu lên, mày nhíu chặt, dường như đã gặp phải chuyện gì khó khăn.

Phong Kim thì lén liếc nhìn Diệp Kỳ An vài cái, cũng không chủ động bắt chuyện.

Lúc Diệp Kỳ An làm xong việc, vừa nâng mắt lên đã thấy xe đi đến ngã tư cuối cùng trước bệnh viện.

Vừa hay là đèn đỏ.

Phong Kim ở ghế lái nhận một cuộc điện thoại.

Có vẻ là cuộc gọi công việc, Phong Kim không có biểu cảm gì, ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào con ngươi anh như rơi vào một hố đen, không hề phản chiếu lại, anh mím môi, lúc không cười hiện rõ vẻ sắc bén.

Diệp Kỳ An khẽ nghiêng đầu, lặng lẽ quan sát anh.

Phong Kim hoàn toàn không hay biết gì, tiếp tục trao đổi với người ở đầu dây bên kia.

"Triển vọng của ngành thiết bị y tế không tệ, nhưng công ty Thụy Cách này thì không được..." Phong Kim thẳng thắn nói: "Nếu anh muốn hợp tác với họ thì anh tự đi mà bàn, tôi không muốn lãng phí thời gian."

Thiết bị y tế? Thụy Cách?

Diệp Kỳ An chú ý đến hai từ khóa, nhưng cũng không nghĩ nhiều, cậu không nhìn nữa mà chỉ cúi đầu xem điện thoại tiếp.

Chưa gì đã đến bệnh viện.

Phong Kim đỗ xe ở bãi đỗ xe ngầm, sau đó rút chìa khóa xe đưa cho Diệp Kỳ An.

Diệp Kỳ An nhìn Phong Kim, xòe tay ra nhận.

Phong Kim lại né tránh ánh mắt của cậu, cụp mi đặt chìa khóa vào lòng bàn tay Diệp Kỳ An rồi mở cửa xe không một chút lưu luyến.

Diệp Kỳ An hơi trầm ngâm nhìn Phong Kim một lúc, sau khi xuống xe thì khóa cửa, bỏ chìa khóa trở lại vào túi. Ngẩng đầu nhìn người đang đứng cạnh xe là Phong Kim, cậu ngừng lại một chút rồi nói: ""Cảm ơn.""

Phong Kim không nhìn cậu, chỉ lắc đầu nói: "Không có gì."

"Vậy tạm biệt nhé?" Diệp Kỳ An tiếp tục.

Phong Kim gật đầu: "Ừ, tạm biệt."

Diệp Kỳ An miết chiếc chìa khóa cộm trong túi, quay người đi về phía thang máy.

Trong lúc chờ thang máy, ma xui quỷ khiến thế nào mà Diệp Kỳ An lại đột nhiên quay đầu nhìn về phía Phong Kim.