Chương 41

Mấy ngày Diệp Kỳ An ngã bệnh, Tả Vi luôn cảm thấy vô cùng bất an một cách khó hiểu, đi chơi ở ngoài cũng không vui, như có chuyện gì đó đè nặng trong lòng. Sau khi về khách sạn liền ma xui quỷ khiến mà gọi điện cho Diệp Kỳ An, lúc đó mới nhạy bén nghe ra có điều không ổn từ trong giọng nói của cậu.

Giọng điệu của Diệp Kỳ An dịu xuống, cậu nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Đã khỏi rồi ạ, hai người hiếm khi đi du lịch, đừng bận tâm, cứ chơi cho vui mấy ngày đi ạ."

Tả Vi: "Mẹ có thể không bận tâm sao? Ở nhà chỉ có một mình con, bị bệnh đến cả người chăm sóc cũng không có."

Dường như đã nhận ra được điềm báo gì đó, mí mắt của Diệp Kỳ An đột ngột giật hai cái.

Quả nhiên, câu tiếp theo của Tả Vi chính là "Con cũng không còn nhỏ nữa, nên xem xét chuyện lập gia đình rồi."

Diệp Kỳ An khẽ thở dài một tiếng không dễ nhận ra.

"Không phải mẹ ép con, nhưng lần này con bị bệnh thật sự làm mẹ rất lo lắng." Tả Vi cũng thở dài: “Bố mẹ đều đã lớn tuổi rồi, sức khỏe cũng một năm không bằng một năm, mẹ mấy hôm trước còn nghĩ nếu có ngày nào đó chúng ta..."

Diệp Kỳ An nhíu mày cắt ngang lời Tả Vi: "Mẹ."

Tả Vi khựng lại, không nói tiếp.

"... Vậy hai người không có chuyện gì chứ ạ?" Diệp Kỳ An lại không nỡ, giọng điệu mềm xuống: “Con gọi cho mẹ mấy cuộc đều không được."

Bên kia điện thoại im lặng một lúc, giọng của Tả Vi mới lại vang lên: "Không có gì, mẹ đang ở trong chùa, trên núi có lẽ tín hiệu không tốt lắm."

"Trong chùa ạ?"

"Ừm, xin cho con một lá bùa." Tả Vi nói.

Diệp Kỳ An có chút bất lực mà lắc đầu, nói đùa: "Bùa gì thế ạ? Nhân duyên à?"

Tả Vi quả nhiên bật cười, nói: "Bùa bình an, nhưng con nhắc mẹ mới nhớ, mẹ phải xin cho con một lá mới được, vừa rồi còn có một vị đại sư nói chuyện với mẹ mấy câu, nói con gần đây có thể gặp được nhân duyên tốt..."

Diệp Kỳ An thật lòng hối hận vì đã nói đùa câu đó.

Tự mình hành hạ mình.

Diệp Kỳ An bật chức năng tự động lọc, thỉnh thoảng "ừm" vài câu để tạo giá trị cảm xúc, nhưng một câu cũng không nghe lọt tai, mắt không chớp nhìn vào tình hình đường sá phía trước, suy nghĩ cũng theo đó mà thả trôi.

Người cũng đã ra ngoài rồi, thôi thì đến phòng tập gym rèn luyện cơ thể một chút.

Diệp Kỳ An nhìn những hạt mưa ngoài cửa sổ, đột ngột nhớ ra trong phòng tập gym còn có một hồ bơi rất lớn nhưng không mở cửa cho công chúng.

Một chiếc xe đi ngang qua bấm còi.

Tả Vi dường như đã nghe thấy, tiếng nói dừng lại một chút rồi nói: "An An?"

Diệp Kỳ An bất giác: "Dạ?"

"Con đang lái xe à?" Tả Vi hỏi.

Diệp Kỳ An ậm ừ đáp lời.

Tả Vi nói: "Mẹ cúp máy trước nhé, con lái xe cẩn thận, chú ý an toàn, nghe chưa?"

Chẳng mong gì hơn là không phải đối phó với những lời thúc giục kết hôn, Diệp Kỳ An vội vàng nói: "Vâng, cúp máy đi ạ, hai người cũng vậy, chơi cho vui, trước khi về nhắn tin cho con, con đến đón."

Tả Vi cười một tiếng: "Ôi trời, hôm nay sao lại tích cực thế? Không vùi đầu trong bệnh viện nữa à? Trước đây bảo con đưa bố mẹ ra sân bay còn không chịu."

Sống lưng Diệp Kỳ An cứng đờ, bất giác tự kiểm điểm xem mình có phải đã "sập hình tượng" không.

Nhưng Tả Vi dường như chỉ thuận miệng nói, không đợi Diệp Kỳ An trả lời đã tiếp tục: "Mẹ xuống núi đây, cúp máy nhé."

Nói xong, Tả Vi liền cúp máy trước.

Diệp Kỳ An như trút được gánh nặng mà thở phào một hơi, nhưng lại không khỏi đau đầu.

Cậu thật sự không biết phải làm sao để hòa hợp với hai người họ.