Nín nhịn một hồi lâu, Phong Kim cuối cùng vẫn không nhịn được, đang định nhíu mày chất vấn thì Diệp Kỳ An đột nhiên lên tiếng hỏi: "Anh đi tầng mấy?"
Cơn tức giận vừa mới tích tụ lập tức tan biến.
Phong Kim từ từ chớp mắt, nhẹ nhàng nói: "Tầng hầm một."
Diệp Kỳ An giúp Phong Kim bấm nút.
Phong Kim bắt đầu lơ đãng.
Anh ấy tốt thật.
Còn giúp mình bấm thang máy.
"Chuyện hôm kia xin lỗi." Diệp Kỳ An cất điện thoại đi, chủ động nói: “Là tôi đã đi nhầm phòng."
Phong Kim sững người, bất giác nói: "Không sao."
Diệp Kỳ An dường như có chút ngạc nhiên, quay đầu lại nghiêm túc nhìn Phong Kim một cái.
Trang phục hôm nay của Phong Kim không tồi, áo đen quần đen, trông có vẻ đơn giản, nhưng nếu nhìn kỹ vẫn có thể bắt được vài chi tiết nhỏ, ví dụ như cổ tay áo sơ mi có thêu hoa văn ẩn, trên cổ tay cũng có đeo một chiếc đồng hồ dây da tinh tế.
Khuôn mặt đẹp trai của anh ẩn hiện sau bóng ngược sáng, sống mũi cao thẳng, mày mắt sâu thẳm, hàng mi cụp xuống, mảnh dài và thẳng tắp, còn đẹp hơn cả đường cong uốn lượn.
"Nhưng..."
Thấy Diệp Kỳ An im lặng thu hồi ánh mắt, dường như muốn kết thúc cuộc trò chuyện tại đây, Phong Kim ma xui quỷ khiến mà mở miệng tiếp tục chủ đề.
Diệp Kỳ An nghi ngờ ngẩng đầu.
"Tại sao tôi chỉ đáng giá 300 tệ?" Phong Kim không nhịn được hỏi.
Diệp Kỳ An khựng lại, cúi đầu suy nghĩ một lúc lâu rồi mới mở miệng trả lời: "Nói một cách nghiêm túc thì không đáng giá 300, trong đó còn có 50 tệ là tôi cho thêm."
Phong Kim: "...?"
Không để ý đến vẻ mặt đột biến của Phong Kim, Diệp Kỳ An mặt không đổi sắc tiếp tục nói: "Thứ nhất, kích cỡ của anh và dung lượng của tôi không khớp."
Khóe mắt Phong Kim khẽ giật giật, không nhịn được giơ tay lên, dường như muốn sửa lại điểm này, nhưng nghĩ lại, sửa thì có thể làm gì, lẽ nào anh có thể vì chuyện này mà đi phẫu thuật thu nhỏ sao?
Phong Kim lại lặng lẽ hạ tay xuống.
"Thứ hai, kỹ thuật của anh rất kém." Diệp Kỳ An nói với giọng lạnh lùng, hoàn toàn không có chút ngại ngùng nào, toàn là thái độ phân tích khoa học và nghiêm túc: “Sướиɠ rồi thì cứ đâm vào như điên, không hề quan tâm đến cảm nhận của bạn giường."
Phong Kim giơ tay muốn sửa lại.
Làm ơn đi, anh đã có đến bốn mươi phút dạo đầu đấy nhé, trong quá trình đó anh cũng không ít lần hỏi Diệp Kỳ An có sướиɠ không, Diệp Kỳ An hình như đều đã gật đầu.
Ừm...
Là có gật đầu đúng không?
Phong Kim có chút nghi ngờ hạ tay xuống.
Nhưng đây là lần đầu tiên của anh, kỹ thuật kém một chút chẳng phải là chuyện có thể thông cảm được sao?
Phong Kim lại giơ tay lên.
Diệp Kỳ An tuy miệng đang phân tích nghiêm túc, nhưng khóe mắt cũng vẫn luôn chú ý đến phản ứng của Phong Kim, thấy Phong Kim liên tục giơ tay mấy lần mà không phát biểu, cậu nhướng mày, hỏi: "Anh đang làm gì vậy? Cố gắng đấm chết không khí xung quanh để tôi ngạt thở à?"
Phong Kim: "..."
...
Thành thật mà nói, những lời của Diệp Kỳ An đã gây ra một tổn thương tinh thần không nhỏ cho Phong Kim.
Anh là một người khá tự tin, lại có một bộ não và vẻ ngoài không tồi, từ nhỏ đến lớn chưa từng bị ai chê bai, Diệp Kỳ An có thể coi là người duy nhất trong bao nhiêu năm qua.
Mà lại chê bai ở một phương diện... rất khó nói ra thành lời.
Phong Kim trên đường về nhà có chút hoảng hốt, sau khi về đến nhà cũng lặng lẽ chìm trong sầu muộn một lúc lâu.
Thật sự tệ đến vậy sao?
Phong Kim thở dài.
Cũng tại anh, cứ nhất quyết phải hỏi.
Giờ thì hay rồi.
Không hỏi thì còn được ba trăm, hỏi một cái liền chỉ còn hai trăm rưỡi.
...